Showing posts with label chuyện tình yêu. Show all posts
Showing posts with label chuyện tình yêu. Show all posts
Wednesday, 23 September 2015
cuộc gọi nhỡ lúc 2h đêm – vô tâm để rồi hối hận suốt đời!
Sáng nay, nó dậy sớm hơn mọi ngày, thật kỳ lạ với nó và hẳn là với tất cả mọi người quen biết nó bấy lâu nay…
Vốn dĩ, nó sẽ bình minh vào một buổi chiều muộn màng, bắt đầu ngày mới khi đường phố sáng ánh đèn đêm… thường thì thói quen là vậy… Hôm nay, lần đầu tiên nó thức dậy, khi bình minh đúng là bình minh…. Mặt trời bắt đầu len lỏi qua những khe nứt mà người ta gọi là cửa sổ…Quay mặt về phía tờ lịch, nó nhìn: “Ngày 2/2″ Oh, ngày đẹp!
Mệt mỏi và uể oải thức dậy nhưng nó không thể tiếp tục ngủ lâu hơn… Dụi mắt… đi vào phòng tắm… nước xả vào người… nóng và ấm…
Bất giác nó run run…
Bận đồ tử tế…. việc đầu tiên nó làm theo phản xạ tự nhiên…là mở điện thoại… Oài, những 8 cuộc gọi nhỡ lúc1,2h sáng gì đó… của tình yêu thứ nhất,lúc đó nó còn đang mải ngủ… có nghe thấy chuông nhưng đã dập mấy lần rồi… cuối cùng khó chịu quá, nó để điện thoại silence rồi lăn ra ngáy tiếp….Thoáng một chút thương xót cho con bé gọi mỏi mòn, nó gọi lại cho tình yêu thứ nhất của nó…
Một thằng con trai đào hoa thì tất cả con gái xung quanh đều được gọi là tình yêu cả… và vì các tình yêu quá nhiều nên phải đánh số 1,2,3 ….
Tiếng chuông điện thoại kêu oai oái đến sốt ruột, mãi chẳng có ai trả lời… Tình yêu thứ nhất chẳng lẽ lại chưa ngủ dậy sao? Có thể… à mà không thể…. Bởi vì nếu thấy số của nó, với cái nhạc chuông riêng đặc trưng dành riêng cho số nó, thì tình yêu thứ nhất sẽ phải vội vàng nghe máy vồ vập hơn bắt được vàng chứ…
Nó vẫn coi những cú điện thoại cho tình yêu thứ nhất là một thứ ân huệ xa xỉ…. Một thứ khát khao mà chỉ cần nó chưa kịp nhen nhóm đã khiến người con gái đó hạnh phúc vô cùng…
Lạ lùng trong buổi sáng hôm nay, điện thoại cứ tút dài theo dòng chảy mà máy thì vẫn im lìm không người nhấc…. Nó giật mình…. Chột dạ… hay cái gì đó lạnh lẽo đang chạy dọc sống lưng nó tím tái….
Nó cúp máy…
Ra ngoài…
………………………………………….. .
11h trưa, chuông điện thoại của nó reo lên thống thiết, mở máy, thấy số của tình yêu thứ nhất, nó nhếch mép cười nhạt nhoà, đầu óc khoái trá với suy nghĩ hả hê rằng, con bé này chắc bây giờ mới dậy, thấy cuộc gọi nhỡ nên vội vàng gọi cho mình đây, đã thế, không nghe cho mà sốt ruột nhá! Nó phũ phàng cúp máy….Ngay lập tức, chuông điện thoại lại reo lên xối xả, nó vẫn tiếp tục cúp máy… và lấy làm thoải mái lắm với ý nghĩ đang hành hạ một kẻ quá yêu mình….. Đến lần thứ 10, chuông điện thoại đã không còn kêu lên nữa…. Mọi thứ trở nên im ắng hay sự kiên nhẫn của chủ nhân số máy kia đã trôi tuột vào ngõ cụt mất rồi??? Nó cười, đi chơi với mấy thằng bạn đến tối, lượn lờ trên những con đường lạnh lẽo và đêm về nhà…. Nó rút điện thoại ra, bắt đầu soạn một tin nhắn ân huệ cho tình yêu thứ nhất, ngắn gọn và súc tích nhưng chắc hẳn sẽ làm con bé sướng đến tê dại và vồ vập một cách điên đảo – nó nghĩ bụng và bấm send: “Chết chưa?”….
Bình thường, nó sẽ nhận được tin nhắn trả lời ngay lúc ấy… nhưng hôm nay thì không, đáp lại cái màn đêm dài dằng dặc là tiếng trống nhức nhối của ký ức và khoảng không gian mênh mang kéo dài vô vọng…. im lặng – không gì cả!
Nó thiếp đi…. vì quá buồn ngủ và quá mệt sau một ngày dậy sớm ẩm ương và chơi bời xả láng….
3h sáng, nó giật mình bởi điện thoại, một tin nhắn! Nó mở máy, đọc tin:
“Chết rồi!” …
vẻn vẹn 2 chữ như là nó nhắn đi, tình yêu thứ nhất điên rồi, định giở quẻ với nó hả…. Ngáp ngáp…. nó nhắn lại: “Con điên!”
Một tuần trôi qua như thế, chẳng thấy người con gái ấy nhắn tin như ngày nào, chẳng thấy những cú điện thoại về đêm một thời nó coi là phiền nhiễu, thoáng nhớ rồi nhanh chóng lãng quên, nó còn bao thú vui khác nữa… Nghĩ về chỉ một người con gái ư? Còn đâu có nhiều hơi sức vậy??? Cuộc sống thì cứ trôi chảy, nó thì vẫn ở đây… người ta chẳng thể tan biến như mây nếu người ta còn sống…. Cứ mặc kệ đi… con bé ấy…. nhất định sẽ phải tìm đến… cầu xin ân huệ để được yêu thương….
Rồi một tháng trôi qua, nó bắt đầu cảm thấy có gì đó như là lo lắng…. Bấm số của tình yêu thứ nhất: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được!”
Nó ấn số máy nhà….. Và câu trả lời là: “Nó chết rồi!”
Vớ vẩn! Lại một trò đùa quá đáng và quá đát rồi….
Nó phi xe đến nhà người yêu thứ nhất – tình yêu thứ nhất….
Không khí u ám chèn màn đêm… bóng tối loang lổ trong ngõ dài sâu hun hút…. Nó bấm chuông…. Một người phụ nữ bước ra, khuôn mặt lặng lẽ trong ám ảnh của sương đêm….Nó rụt rè…. mà lẽ ra là không nên rụt rè…. Nó hỏi… Và câu trả lời: “Nó chết rồi!”
Cửa ngôi nhà đóng sập lại trong mắt nó…. Nỗi hoang mang làm nó tê tái!
Nó đứng chết lặng trước cửa ngôi nhà một thời gian dường như đã là nhà của nó, nơi nó hay đến và có những phút giây qua ở đây…. Rút điện thoại, nó rối loạn lục lọi danh sách bạn bè, gọi cho một vài người, nhưng chẳng ai biết gì cả…. Nó sực nhớ ra, có một người bạn thân của tình yêu thứ nhất… mà nó biết nhà vì một lần đã đưa tình yêu thứ nhất đến đó… Nó phóng xe như một thằng điên….
Con bạn ra mở cửa…. Rồi nhìn nó chết điếng… nó hỏi: “Chuyện gì thế?”…. Con bé tự nhiên oà khóc….. Và ngồi sụp xuống! Nó quát lên: “Chuyện quái gì thế????”
Con bạn chạy lên nhà, vội vã chạy xuống, tay run run đưa cho nó điện thoại…. di động của tình yêu thứ nhất …. Chiếc điện thoại tắt ngóm… Nó bật lên… tay cũng run run như con bạn đang khóc và run lên bần bật….Rồi nó vội vã gập điện thoại lại… Nó chỉ muốn biết chuyện gì đang diễn ra chứ không phải đến đây để xem một cái điện thoại!
” Tai nạn chết rồi!”
Im lặng chỉ còn là tiếng nấc!
Nó nắm chặt điện thoại của tình yêu thứ nhất, nhảy lên xe và định phóng đi như điên dại…. Thì con bạn vội vã kéo nó lại: “Còn nữa! Chờ đi!”
Con bạn lại chạy lên nhà, và vác xuống một cái túi cói to đựng rất nhiều thứ: ” Túi của nó đấy, nó để ở nhà tớ trước hôm nó mất, hôm đấy, nó đi mà quên lấy…..tớ định đưa cho bố mẹ nó, nhưng …. mở ra…. tớ nghĩ… đưa cho ấy… thích hợp hơn!”
- Sao chết? Chết bao giờ?
- 1 tháng rồi…. tai nạn…. đêm mùng 2…. 2,3h sáng gì đó……….
Một cơn mê man trôi qua như ảo giác ư? Hay hiện thực đang chà đạp và chồng chéo lên nhau làm nó rồi loạn… dằng lấy cái túi…. Nó phóng xe đi….
Về đến nhà, nó ngồi trong toilet, gục mặt xuống! Mắt nó ướt!
Không! Nó là thằng đàn ông tự hào ràng đủ bản lĩnh để vượt qua mọi chuyện mà không cần đến nước mắt….
Nó vào phòng, mở điện thoại, trong inbox có đầy ắp tin nhắn…. liên tục liên tục chỉ có một cái tên “Chồng yêu” và đó là số của nó…. Những tin nhắn từ rất lâu, từ hồi 2 đưa mới quen nhau, hồi mới yêu nhau, đến khi chia tay và ngay cả tin nhắn cuối cùng, con bé cũng không hề xoá…. Dường như là, con bé xoá tất cả những tin nhắn của mọi người ngay sao khi đọc, chỉ giữ lại 1 và chỉ 1 người mà thôi…..
Cuộc gọi cuối cùng con bé gọi đi là vào lúc 2h15″ ngày 2/2 cho…. “Chồng yêu”
Nó mím chặt môi và tự nhiên nó nhớ lại một điều rùng rợn…. 8 cuộc gọi nhỡ vào buổi sáng sớm ngày 2/2 khi nó tiỉn dậy…. và cũng là ngày con bé bị tai nạn chết… tình yêu thứ nhất đã cố làm một điều gì đó, cố nói một điều gì đó với nó… và sau đó thì….
Nó khóc!
Nó khóc thực sự!
Bỏ qua người yêu nó khi người đó đang hấp hối! Ôi, nó thật… nực cười!
Nó lặng lẽ mở cái túi cói lọc cọc bao nhiêu thứ đồ! Một cuốn sổ tay ghi chép nhỏ: “Ngày yêu nhau: 8/11… miìn nhớ còn “anh” không nhớ!”
Một cuốn sổ nữa, to hơn một chút… hình như là nhật ký…..
………………………………………
Ảo giác:
Em chỉ muốn gặp anh thôi mà! NHấc máy đi! Nhấc máy đi! Mai em bay rồi….. Em phải đi để quên anh đi đấy, biết không? Ngốc! Nhấc máy đi! Em xin đấy!
Một chuyến đi đã được chuẩn bị và chỉ đến ngày cuối cùng này, em mới có can đảm để đứng trước anh…. Em xin anh, nhấc máy… vì ngày mai em sẽ đi…. Ở paris sẽ chẳng có gì có thể giúp em ôm anh lần cuối cho dù em có nhớ anh nhiều…. Anh ơi….
Tôi quanh quẩn trước ngõ nhà anh, tay cầm điện thoại và cầu mong anh nhấc máy…> Suốt gần 2 tiếng đồng hồ, mọi cố gắng dường như vô vọng…Tôi mệt mỏi ngồi sụp xuống, không để ý chiếc xe đang tiến lại về phia mình, theo phản xạ tôi bật dậy, tránh, nhưng chiếc xe đó cũng tránh tôi…. theo cùng một hướng… và thế là…
Paris trở nên xa xôi mãi… và anh lại càng mãi mãi xa tôi….
…………………………….
Nó lại tiếp tục lật từng trang nhật ký đẫm dòng nước mắt của người yêu thứ nhất, từng dòng chữ đều nhắc đến nó trong một tình yêu nhẫn nhịn đến câm nín… và những sự hy sinh đau đớn đến tột cùng…..
Bỗng…. đến một trang gần giữa…. có một bức thư…. khá dài…. ghi ngày 22/12….
Nó… đọc
” 22/12…. Bọn mình chia tay nhau đã được bao lâu rồi anh nhỉ? Em không nhớ nữa…. Nhưng em nhớ lần cuối cùng chúng mình nằm bên nhau…. VÀ còn nhớ nhiều hơn nữa cái cảm giác xưa cũ cùng với những lời nói của anh…. Đêm dài và em chẳng ngủ được, biết anh có người yêu mới em đau lòng, cho dù anh nói anh vẫn còn yêu em, và anh cũng nói em hãy chấp nhận một tình yêu song song, san sẻ như thế…. Yêu anh trong bóng tối…. Uh, cũng được thôi!
Nhưng rồi khi em nhắn tin cho anh, em nói em có 2 điều muốn hỏi, anh hãy nói thật lòng với em… để em quyết định một chuyện quan trọng… có được không anh?”
Nó sững người, nhớ lại cái tin nhắn 2 câu hỏi làm nó suy nghĩ rất lâu ngày hôm đó…. Con bé hỏi nó rằng:
1. Anh có yêu người yêu mới của anh không? Yêu thật lòng ấy?
2. Anh có muốn em tiếp tục yêu anh không?
Nó đã buông thõng 2 câu trả lời có, để rồi nhận được một tin nhắn làm nó thoáng lo “cám ơn anh đã giúp em quyết định một việc quan trọng. 2 có = 1 mất mà anh”
” Anh đã trả lời em rằng “có”, có cho cả 2 câu hỏi của em. Anh cũng đã từng nói yêu em thật lòng, và giờ đây lại thật lòng say bên người con gái ấy…. Để thực hiện ước mong thứ 2 của anh, là muốn em vẫn yêu anh khi anh yêu người ấy thật lòng…. Em đã quyết định hy sinh em và… anh ạ! Anh yêu người đó chắc là anh hạnh phúc, em chỉ âm thầm đứng sau cho anh hạnh phúc vậy là em đã quá yêu anh! Nhưng cũng chỉ một từ “có” thôi anh ạ, đã làm anh mất một thứ “quyền”, quyền được quyết định mạng sống của con anh….Anh đã có nhẫn tâm nói thì em cũng sẽ đủ tàn nhẫn làm…. ”
Nó …. Nó…. NÓ hoàn toàn tê dại khi đọc đến những dòng này. Bức thư dường như đã bị nước mắt làm cho nhoè chữ, một vài dòng sau cuối không thể nào đọc nổi…..
Nó hoang mang cực độ! Nó không hiểu “con” ở đây nghĩa là gì…. Suốt một tuần tiếp sau đó… nó nằm nhà dằn vặt và tự suy nghĩ… nhưng trống rỗng vẫn đưa nó về với hư không…. Nó không hiểu… hoàn toàn không hiểu….
Nó bước ra khỏi nhà sau những ngày chập chờn trong cơn mê man….Rồi nó quyết định đến gặp bạn thân của tình yêu thứ nhất! Nó muốn biết những điều mà dường như là nó phải biết từ rát lâu, nhưng lại vô tâm bỏ qua tất cả!
- Nó uống thuốc ra thai!
-Cái gì????
- Lúc đấy, cái thai mới được tầm 2 tuần
-Cái gì?????
- Nó biết răằn dù ấy biết thì quyết định của cả 2 vẫn là bỏ đứa bé đi…. nhưng nó chỉ muốn hỏi ấy để ấy có tiếng nó khi từ bỏ giọt máu của chính mình…. Nhưng rất nhiều lần nhắn tin ấy đều trả lời ngắn gọn rằng “Đang đi với người yêu”… và nó không thể hẹn đuợc ấy…. nên nó cảm thấy hoang mang….. khi ấy yêu người kia đến vậy… và nó quyêts đụnh giữ kín để hỏi ấy 1 câu… và tự quyết định… Lúc đấy nó đau lắm!
……………..
Ảo giác quá khứ:
Đưa con mình ra qua đuờng máu… cái bào thai mới hai tuần tuổi trở thành một đống nhầy đi ra khỏi mẹ nó trong cơn đau dữ dội….Tôi đã rất đau và cảm thấy mình độc ác biết nhường nào… tôi nằm nhà nhiều ngày sau đó… ngủ mà không yên ổn….. Bởi ác mộng ùa về ào ạt …. Trong cơn mơ, tôi nhìn thấy anh….. Anh thật kinh khủng trong bộ quần áo của thần chết….. ngồi bên bàn ăn, đang bón món cháo thai nhi được nấu bằng máu của con tôi cho người con gái kia của anh”….. Thật kinh khủng và ghê tởm…..
……………….
Nó ngồi sững nghe những gì con bạn nói… Nó cảm thấy đau nhói và kinh tởm chính mình….
- Sau hôm mùng 2, khi người ta đưa xác nó đi…. tớ cầm điện thoại của nó và cố liên lạc cho ấy… nhưng ấy không nghe máy…… Rồi tớ nhận được tin nhắn ấy nói “chết chưa?”….Lúc đó tớ quá shock, nên chỉ có thể nhắn lại là “chết rồi” thôi……
Những trang nhật ký cuối cùng….
” Ngày 8/11 năm sau, em sẽ không còn được ở bên anh nữa nhỉ? Bởi vì lúc đó em đang ở Paris rôì, ngày kỷ niệm chúng mình yêu nhau đấy anh…..Chắc là anh không nhớ….. Buồn nhỉ…. Ngày đó… không biết anh bên ai… bên người yêu mới nào nữa nhỉ…..
Cứ nghĩ đến đây em lại khóc ý anh ạ… Chỉ là em đi du học xa… xa anh vài năm cho qua vài ngày 8/11 của chúng ta thôi mà…. Sao mà cứ như là em đi mãi thế nhỉ…. Lo lo…..
Em đi để quên anh đấy…. Em sẽ giữ bí mật chuyện này, cho đến ngày cuối cùng truớc khi em lên sân bay nhé…. hôm đó em sẽ đến trước cửa nhà anh….. Sẽ gặp anh và ôm anh thật chặt này…. Anh ở lại hạnh phúc nhé….. Em sẽ mang tình yêu của em dành cho anh bay thật xa……. Xa những con đường em và anh từng qua….. xa những nơi mà chúng ta từng đến……”
Uh, đúng là tình yêu thứ nhất đã rời xa nó…. nhưng không phải để đến paris và cũng chẳng được ôm nó lần cuối dưới cửa nhà….. Tình yêu thứ nhất đã mang ký ức về nó và tình yêu bao lâu qua sang một nơi xa xa lắm lắm…………… mãi mãi những ngày 8/11 không trở về!
Cuộc tình rỉ máu
Yêu là không chờ đợi, nếu anh yêu cô đủ nhiều, đủ sâu, anh sẽ dám giữ cô bằng mọi giá.
Năm thứ 4 đại học, trong giờ nghỉ giải lao giữa buổi học ngay thứ 7, cô háo hức công bố với đám bạn thân: “Từ mai tớ sẽ đến ở với anh ấy. Hai đứa thuê nhà sống. Hôm nào lên nhà mới xong, mời cả đội tới nhà tớ chơi nhé”.
Đám bạn mắt tròn mắt đẹp nhìn Hà Thương. Cô vốn là người hiền lành, hiền đến mức khờ khạo. Ấy vậy mà giờ lại hồn nhiên công bố chuyện sống thử khi chưa cưới đầy hãnh diện như thế:
– “Thương, cậu điên rồi. Cậu định sống với anh ta thật á? Nhưng… hai người chưa cưới mà. Như thế, con gái thiệt lắm đó?”.
– “Ờ, tớ điên, tớ điên thật rồi”
Trong đôi mắt của Hà Thương sáng rực lên niềm vui của một kẻ đang yêu. Một cảm giác yêu đến điên dại và bất chấp. Tình yêu có khả năng thật kì bí, nó có thể làm thay đổi quá nhiều. Hà Thương, một cô gái quá đỗi giản dị lại đầy hứng khởi khi sống thử với một người đàn ông chỉ vừa yêu 3 tháng.
Hà Thương dọn đến căn hộ chung cư mini sống cùng với anh. Anh là một chàng trai dân thiết kế, lãng mạn và bay bổng. Sống với anh, Hà Thương nghĩ mình trở thành bà hoàng. Anh làm hết mọi việc, mỗi sáng sớm anh đánh thức cô dậy bằng một nụ hôn. Một bàn ăn xinh xắn và ly sữa trắng chờ cô thưởng thức. Anh làm không phải chỉ như một người chồng tận tụy mà còn như thế đấy là niềm hạnh phúc duy nhất mà anh muốn có.
Đám bạn bè nói điều ấy chỉ diễn ra trong vài tuần. Rồi anh ta sẽ bắt đầu chửi mắng cô, sẽ bắt cô phục dịch. Nhưng Hà Thương không tin là thế. Hơn 1 năm qua đi, sau khi cô ra trường, cô vẫn chưa phải làm những điều mà đám bạn cảnh báo. Anh vẫn nấu cơm mỗi tối, rửa bát và gọi cô dậy vào sáng mai. Anh gọi cô là “Bé bông”. Mọi thứ vẫn như ngày đầu, chỉ có tình yêu dày thêm thôi thì phải.
Cô bắt đầu xin đi làm. Nơi cô làm việc yêu cầu phải ít nhất 3 năm sau khi ra nhập công ty mới được phép kết hôn và mang bầu. Ngày nhận việc cô háo hức bao nhiêu thì khi có quyết định đó, cô lại buồn bấy nhiêu. Cô đã chờ đợi để được mặc chiếc váy trắng tinh, trở thành cô dâu xinh đẹp của anh lâu lắm rồi. 3 năm, lại khắc khoải để chờ đợi gọi nhau bằng vợ, bằng chồng hợp pháp nữa ư?
– “Cô gái của anh khờ quá? Cả thế giới này ai mà chẳng biết chúng mình là vợ chồng? 3 năm nữa cưới cũng được chứ sao. Khi ấy, chắc mọi người sẽ thốt lên ‘Vợ chồng Hà Thương đi đăng kí kết hôn đấy à’, cũng tuyệt đấy phải không nào”.
Hà Thương hạnh phúc nép vào vòng tay anh. Cô biết anh đang cố gắng để cô không buồn vì anh biết công việc này, vị trí mà cô có được là điều mà cô mong đợi từ lâu. Cô ôm anh thật chặt, ngủ thiếp đi, mơ về một giấc mơ ngọt ngào.
***
Cô đi làm được 3 tháng, bữa tối nào về cũng có anh đón sẵn ở cổng công ty và chuẩn bị sẵn đồ ăn ở nhà. Trước đây, đám bạn hoài nghi về thứ tình yêu chớp nhoáng khiến Hà Thương – cô gái vốn có quan điểm sống cổ hủ, vậy mà vì yêu anh, cô thay đổi đến chóng mặt. Nhưng giờ, cứ gặp Hà Thương là họ bắt đầu ca thán về sự bất công khi mà cô được yêu thương, chiều chuộng như công chúa. Hà Thương thấy hãnh diện không phải vì thế, cô hãnh diện vì mình đã yêu mà không hối tiếc điều gì.
Anh đi công tác 2 tháng. Đấy là cái tin vào một buổi chiều cuối tuần anh nói với cô. Ngẫm lại, hơn 1 năm rồi, từ ngày đến sống cùng anh, chưa một ngày nào họ không nhìn thấy nhau. Quê anh xa, nên chỉ trừ khi có việc gì trọng đại anh mới về. Hơn nữa anh luôn nói, để cô một mình anh không yên tâm. Lần này anh đi 2 tháng, cô sẽ sống thế nào?
Hà Thương bật khóc nức nở. Anh ôm cô vào lòng động viên: “Chỉ 2 tháng thôi, ngày nào anh cũng điện thoại về cho em, rồi chúng ta sẽ lại bên nhau mà”.
Anh đi. Ngồi thu xếp áo quần cho anh vào chiếc valy, lòng cô buồn rười rượi. Cô tự nhủ: “Rồi sẽ nhanh thôi”.
Cô đi làm, được khoảng 3 tuần xa nhau rồi, mọi thứ khó khăn hơn cô nghĩ. Hà Thương thấy chông chênh trong lòng, nhớ anh, phiền muộn vì những buổi tối dùng cơm một mình. Những cuộc điện thoại của anh vẫn gọi về thường xuyên nhưng không đủ vơi đi nỗi nhớ. Lần nào nghe điện thoại của anh, cô cũng khóc. Anh lại dỗ dành, cưng nựng!
Tuần thứ 4, giữa buổi chiều ngổn ngang công việc, Hà Thương nhận được điện thoại của cô bạn hồi đại học: “Hà Thương, lão cưới vợ. Trời ạ, thế còn mày?”. Cô hơi sững sờ khi không hiêu bạn nói gì:
– “Ai?”
– “Tuấn”
– “Tuấn nào”
– “Còn Tuấn nào, cái gã sống với mày suốt 1 năm qua như vợ chồng, giờ còn hỏi Tuấn nào là sao?”
– “Không, mày nhầm rồi. Anh ấy đi công tác…”
Điện thoại báo có tin nhắn đến. Là số máy của anh!
– “Thôi nhé, anh ấy nhắn tin cho tao đây nè. Chắc lại hỏi về làm chưa, có mệt không? Nghe tin liên thiên ở đâu không biết. Thôi nhé”.
Hà Thương cúp máy và cười thật tươi khi nhìn thấy tin nhắn của người đàn ông mà cô yêu:
“Cô gái của anh!
Ngày mai anh cưới. Em sẽ sốc khi biết tin này. Anh biết lời xin lỗi của anh không có ý nghĩa gì nhưng anh vẫn muốn nói: Anh ngàn lần xin lỗi em!
Ba anh sắp mất rồi, anh cần phải yên bề gia thất cho ông yên lòng. Ba bắt anh lấy vợ, từ khi chúng mình mới chỉ sống cùng nhau. Cô gái được gia đình lựa chọn rất yêu anh nhưng anh thoái thác. Anh từng nói nhất định sẽ chỉ cưới em nhưng cô ấy vẫn chờ. Anh nghĩ, chỉ cần em ra trường, chúng ta có thể cưới. Anh sẽ dắt em về ra mắt bố mẹ. Nhưng, sự nghiệp cần em phải hi sinh một vài điều. Và anh tự nguyện là điều mà em phải từ bỏ.
Anh không đủ can đảm bắt em từ bỏ công việc đó và anh cũng không đủ can đảm để bắt ba chờ lâu hơn nữa. Cứ trách anh vô tình hay tàn nhẫn… Nhưng anh yêu em là thật! Nếu sau 3 năm nữa, cuộc hôn nhân này của anh không thể cứu vãn vì lòng người chẳng yêu nhau, và khi ấy, em còn yêu, xin hãy cho anh cơ hội.
Ngày mai, em sẽ tới dự đám cưới anh chứ?”
Đêm hôm đó một mình Hà Thương trong căn phòng quen thuộc của hai người. Đồ đạc, áo quần của anh vẫn còn đây, cả tình yêu nữa, vẫn tràn ngập nơi này. Nhưng, cô không còn anh!
Cô nghĩ mình sẽ khóc, nhưng nước mắt khô cạn không rơi một giọt.Ngày mai, cô sẽ đến nhìn anh làm chú rể của một người con gái khác? Thật đớn đau…
Còn thứ tình yêu mà anh nói, còn cái hẹn 3 năm nữa, khi anh biết đâu chừng sẽ ly hôn vợ, khi cô có thể cưới chồng, họ sẽ lại đến bên nhau chứ?
Không… không thể nào…
Sẽ không bao giờ có sự quay lại, dù cho anh yêu cô là thật, dù cho 3 năm nữa anh bỏ vợ, dù cho 3 năm nữa cô cần một tấm chồng, dù quá khứ đầy yêu thương… Yêu là không chờ đợi, nếu anh yêu cô đủ nhiều, đủ sâu, anh sẽ dám giữ cô bằng mọi giá. Còn anh đã đẩy cô ra khỏi cuộc đời khi chẳng cho cô lấy một sự lựa chọn thì thứ tình yêu đó không đáng!
Giống như cô khi yêu anh, dám vứt bỏ mọi thứ mà đến bên anh, bất chấp cả quan điểm sống, bất chấp cả sự đánh giá của người đời. Còn anh, nhân danh nghĩ cho cô nhưng lại bỏ cô đi phũ phàng. Nếu anh giữ cô, không bao giờ cô đánh đổi công việc lấy anh. Nhưng thực tế là, anh chẳng cần tới sự hi sinh của cô.
Ngày mai, cô sẽ tới dự đám cưới. Cô chúc anh hạnh phúc bên người. Còn cô, cô sẽ lại tìm một ai đó, người mà yêu cô và cô yêu hơn anh!
Friday, 18 September 2015
NGƯỜI CON GÁI ANH TỪNG YÊU
Anh bực lắm, bực cái cách em tự động không hỏi ý kiến anh, tết em nghỉ mấy ngày mà với anh đã là quá sức rồi, em đi vậy anh biết sống sao? Nhưng thôi, dẹp nỗi bực ấy đi, anh yêu em.
***
Ngày đầu tiên, anh ghét em, vì em cản tầm nhìn của anh, khiến anh khó làm việc. Sau này em bảo: "Tại có chút cảm tình với anh, nên em mới "Bám đuôi học hỏi" như thế."
Ngày thứ hai, anh cảm thấy thương em, bởi hôm qua anh nỡ nặng lời với em, em thì cứ ngoan ngoãn nghe lời anh, chẳng trách móc anh gì cả.
Ngày thứ ba, anh quan tâm em nhiều hơn một chút, anh muốn chuộc lỗi ngày đầu tiên.
Ngày thứ tư, có người hỏi thăm em đấy, trông "xấu òm" như thế mà có người để ý cơ á?
Ngày thứ 5, anh nhờ em giữ áo cho anh, "Cấm được đưa cho ai đấy, mất là bắt đền đấy". Em giữ chặt lắm, đi đâu em cũng giữ khư khư ấy. Chẳng qua là chiêu trò của anh thôi, người ta biết em có "Người yêu" rồi không dám tấn công em nữa .
Ngày thứ 6, anh dẫn em đi chơi, em ngăn anh đừng mua quà cho em... . đắt lắm
Ngày thứ bảy, tròn một tuần quen biết, anh quyết định tỏ tình với em, em từ chối anh phũ qúa, làm anh lăn ra ốm không đi làm nổi.
Ngày thứ 8, anh xin nghỉ, nhưng mà nhớ em quá, anh phải dặt dẹo lên "thăm "em. Em tự tay cắt dưa hấu cho anh ăn, anh tuy cũng sợ bị trúng độc lắm,nhưng mà anh bất chấp tất cả vì được em chăm sóc mà. Anh cũng hơi bị nể em đấy, mang tiếng đút dưa hấu cho anh, mà em "ăn giúp" anh những 2,8/ 3kg dưa dấu. Anh bị yêu em quá đi mất thôi. Ngày thứ 9, anh suýt ộc máu mũi trước sự xinh đẹp bất ngờ của em đấy, trông em không giống "cô dân tộc" nhỉ Em hỏi anh:- Xinh không? Anh bảo : - Váy... hơi ngắn. Lúc đấy tại anh ích kỷ thôi, chứ em có bao giờ thiếu vải đâu, chỉ là anh sợ em bị "thằng khác" nẫng mất thôi Bắt đầu phút đầu tiên của ngày thứ 10, anh nằng nặc đòi em gặp anh, bởi tối ngày mùng 9 anh "ghen" nên đi uống rượu. Bảo em ở nhà, em không nghe, em xinh, người ta nhìn, anh lo. 00h02' em xuất hiện trước mặt anh với gương mặt ngái ngủ, nhưng mà được cái trông vẫn đáng yêu lắm. May thật, lúc say, anh có thể "lợi dụng" nắm tay em, mượn gối em để ngủ, bắt em hứa là ngồi trông cho anh ngủ đến sáng. Nói thế thôi, chứ lần nào ngước mắt lên, anh chẳng thấy em gật gà gật gù, thấy anh, lại giật mình mở mắt thao láo. Thôi đành, 2h trả em lại với chăn ấm đệm êm. **** Gần một tháng, người ta thấy anh với em dính nhau như hình với bóng, nhiều người bảo anh giỏi vì tán đổ được em, nhưng mà chỉ có anh mới hiểu... . . 14/2 người người khấp khởi mua quà tặng người yêu, đương nhiên là anh muốn tặng quà em rồi, nhưng mà em chưa nhận lời thì anh biết làm sao? - Mày tặng người yêu cái gì? - Tao... bê hẳn cho rổ bát Mà có phải anh tặng món quà giá trị đó mà tối em nhận lời anh ngay không đấy? 15/2 em bảo anh là em yêu anh cũng được . . mấy ngày rồi, nhưng ban đầu em nghĩ mới một tháng thì nhanh quá, nhưng nếu không yêu anh thì cũng. . chả biết yêu ai. 16/2 Em nhẫn tâm bỏ anh... . đang ngủ, đi về quê ăn tết. Bạn anh còn đang mua quà chưa mang về. Chắc em không quên được cái lễ Valentine năm đó đâu nhỉ, có hẳn cặp đôi bám theo ô tô tặng hoa, tặng quà như trên phim ấy, có mỗi anh là thiệt... . ,hoa chẳng được ngắm, socola cũng chẳng được ăn. Sao mà em hay ốm thế, toàn ốm vào những ngày trọng đại thôi, 8/3 anh tổ chức tiệc mừng cho em, anh hào hứng lắm, "mời" em đến ba lần em vẫn không chịu đi, em vật vã trên giường kêu mệt. Anh tự ái đòi chia tay. Khổ thân, em chắc em đau cả bụng, đau cả tim ngày hôm ấy. Anh vô tâm thật. Chia tay em xong, tự nhiên anh buồn lòng, nghĩ đến cảnh "nhìn em cất bước đi, làm tim anh nhói đau khôn nguôi" anh lại gã gẫm em quay lại. Em cười như ... . 24 tuổi vẫn được nhận lỳ xì "Em còn chưa kịp thất tình cơ anh ạ". Em bị nhờn qúa rồi,hình như anh chưa bao giờ chia tay em được nổi hai tiếng. 14/3 tròn một tháng yêu nhau, em nói với anh cái tin như sét đánh: "em sắp phải xa anh rồi" . Thật nhé, lúc đấy anh ứa nước mắt nên phải quay đi. Em đã từng nói em chỉ ở đây ba tháng thôi, anh tưởng anh sẽ níu giữ được em cơ, thế mà... . Anh bực lắm, bực cái cách em tự động không hỏi ý kiến anh, tết em nghỉ mấy ngày mà với anh đã là quá sức rồi, em đi vậy anh biết sống sao?. Nhưng thôi, dẹp nỗi bực ấy đi, anh yêu em. Từ sau hôm ấy, ta yêu nhau nhiều hơn, cứ như là trân trọng từng khoảnh khắc có nhau vậy. Xa em rồi, không được dẫn em đi ăn, chẳng được đưa em đi dạo, không được ngắm em cười, nghĩ anh chỉ muốn... . cưới em để buộc em vào đời anh thôi, em tự do quá rồi.
- Mình chia tay đi Nước mắt em dâng đầy lên khóe mắt - Anh sẽ cưới em, thật đấy Em ôm anh khóc ngon lành. Biết thừa là em muốn nói: "em yêu anh" lắm nhưng mà lúc nào em cũng ngại ngùng có dám nói đâu. 29/3 trước ngày em đi, anh không nghĩ mình có thể suýt kết thúc một chuyện tình như thế. Các chị cùng làm tổ chức chia tay em, nhưng lại nói dối anh là cho em đi... . . tiếp khách. Anh ngăn em đủ đường, thậm chí "xin em đừng đi" nhưng mà em cứ đòi đi bằng được, mặc kệ lời anh nói. Anh giận em, em biết là quá yêu người ta trở nên mất kiểm soát rồi đấy. Anh bất lực, lên facebook nặng lời... . . Em lặng im. Nhưng mà anh thừa biết là anh đã chọc đúng vào dây thần kinh tự ái của em rồi, em sẽ chẳng tha thứ cho anh đâu, tuy vậy lúc đấy anh thấy hả hê lắm. " Anh xin lỗi", "anh xin lỗi mà", "Em nghe máy đi được không?" "Xin em đấy" ... . Em vẫn lặng im, còn anh hối hận lâu rồi. Yêu em mà chẳng lẽ anh không hiểu em?, em không phải người như anh nghĩ đâu mà, anh tin mà. Em vẫn lặng im, sợ thật, đúng là: "Ra đường sợ nhất công nông - Về nhà sợ nhất vợ không nói gì". 11h em vẫn chưa về, mọi lần như thế là anh gắt lên rồi đấy,mà thực ra có bao giờ em bỏ anh đi chơi một mình như thế đâu. Em đây rồi, gương mặt lạnh tanh,anh. . sợ. May mắn là em "ngại nói" nên chắc là không đuổi anh "biến khỏi cuộc đời em" - Anh xin lỗi! Em lườm anh một cái ghê gớm rồi chạy về phòng đóng chặt cửa mặc anh gào thét bên ngoài. Thời tiết hôm ấy lạnh lắm, lòng anh cũng lạnh, chỉ có em mới sưởi ấm được anh thôi, nên anh cứ đợi, anh nhận ra em quan trọng với anh nhường nào 30/3 , thấy anh là em quay đi, mắt em sưng lên rồi, dạo này dễ xúc động lắm nhé, trước kia anh tưởng em không biết khóc, yêu anh nữ tính ra bao nhiêu ấy. Anh chỉ biết là anh yêu em thôi, nhớ em nhiều lắm. Chỉ còn một ngày nữa để bên nhau, anh không thích cái kết buồn tẻ như thế này. Mình hứa là yêu nhau 30 năm cơ mà, với anh bảo anh phải cõng em, đến khi anh chống gậy anh cũng phải cõng em cơ mà,anh cũng biết giữ lời hứa chứ. - Anh trả đồ này - Anh cứ để ngoài đấy đi - Mất thì sao, em thích tốn tiền mua đồ hả? Em miễn cưỡng ra nhận,nói là miễn cưỡng chứ điệu bộ của em tố cáo em đang tìm anh thì có. - Này, anh trả. Em đưa tay ra nhận, anh thừa cơ nắm chặt tay em. - Cho anh xin lỗi mà Lại khóc, úp mặt khóc như trẻ con bị bố phạt ấy, mà anh chạm vào là đẩy anh ra. Này thì đẩy, em tưởng em đủ sức gồng tay với anh à - Anh yêu em ở đây này ( đặt tay lên tim anh, đang run em ạ). Anh có lãng mạn như các chàng trai trong phim Hàn Quốc không em?, à quên hỏi em câu này thừa vì em không thích xem phim Hàn Vẫn khóc, em làm anh cũng đau đớn theo rồi đấy, ngọt ngào có, hài hước có, vẫn không biến chuyển, anh phải dùng biện pháp mạnh thôi. - Anh hết kiên nhẫn rồi, anh không vui đâu, cố tỏ ra thế cho em đỡ buồn thôi. Anh có lỗi, anh xin lỗi,anh sẽ cố gắng sửa sai,anh sẽ không bao giờ như thế nữa, Nếu đồng ý thì dừng khóc, còn em không cho anh cơ hội thì anh... chấp nhận. Dừng khóc ngay lập tức,có tác dụng đấy nhỉ, đúng là... . "bà già trẻ con" mà. Em quàng tay ôm cổ anh, bình thường anh không thích đâu, nhưng mà nay thì thôi anh. . chịu đựng vậy. 31/3 ngày cuối cùng mình là đồng nghiệp. Có một nỗi buồn thầm lặng chảy trong anh. Mọi thứ ở đây đã in hình em rồi, em đi anh sẽ "phải" nhìn chúng thế nào đây? 1/4 anh dẫn em nhau đi... cầu duyên. Mình nắm chặt tay nhau không rời. Anh đã giữ em và nói "anh yêu em" và ... em đi... Anh tập sống những ngày chỉ có anh và ký ức. Cứ như phải tập quên đi người mình yêu sâu đậm. Nhiều người nhắc em quá, tại chúng ta nổi tiếng quá mà, vô tình họ làm anh khổ sở vì nhớ em. Anh ước, giá mà em xuất hiện trước mặt anh mấy phút thôi, anh... vậy là quá đủ. Thế mà có lần như vậy thật, mình gặp nhau 10 phút rồi em đi. Anh đem chuyện kể còn chẳng có ai tin, anh cũng chẳng tin, người yêu nhau, có bao giờ muốn xa nhau đâu chứ. Thế rôi... . thời gian cũng giúp anh vơi bớt nỗi nhớ em,nó làm anh thích ứng khi không có em bên cạnh. Không cần em chúc anh ngày mới, chẳng cần em phải chúc ngủ ngon,anh vẫn sống an lành. Em đứng trước mặt anh bây giờ dần như người xa lạ, chỉ khác là em còn yêu anh, và anh... còn thương em thôi. Anh muốn yêu em như ngày xưa, muốn lắm, nhưng mà... anh không làm được nữa rồi. Em là cô bé đáng để yêu nhưng mà ... ừ thì...
Cuộc trả thù của anh rể khiến em vợ khó lấy chồng
Anh in tờ rơi tên em tôi học lớp nào, khóa nào, đang cặp bồ với đại gia, rồi anh dán vào bản tin ở trường em học.
Bố mẹ tôi sinh được năm cô con gái, tôi là con thứ hai, trước tôi là một chị gái, chúng tôi được nuôi nấng dạy dỗ và cho ăn học nay đều trưởng thành và có công ăn việc làm ổn định. Tôi, chị gái và em gái thứ tư đã lập gia đình. Em út sinh năm 1991, đang công tác tại một cơ quan nhà nước ở huyện nhà. Bạn trai em, sinh năm 1987, cũng gần nhà tôi. Tình yêu của em có nguy cơ tan vỡ vì người yêu đang có sự hiểu lầm rất nghiêm trọng mà em tôi lại bị tiếng oan.
Năm em học cấp 3 trường chuyên của tỉnh, vì nhà xa trường học (trường cách nhà tôi khoảng 20 km), bố công tác tận Thái Nguyên, mẹ không biết đi xe máy nên anh rể trưởng đưa em lên trường những ngày đầu mới nhập học. Thỉnh thoảng cuối tuần anh đi công việc rồi rẽ vào đón em về. Sau này khi em đỗ đại học thì em đi xe buýt, sáng đi tối về.
Chuyện không có gì nếu không có chuyện bố mẹ tôi mua cho anh chị cả mảnh đất xây nhà và cho vay tiền lấy vốn làm ăn. Sau khi các em thứ 3, thứ 4 học xong cần một khoản tiền để lo xin việc cho các em thì bố mẹ đòi lại tiền của con rể để lo việc. Lúc này anh rể không có tiền nên có những lời nói và hành động rất hỗn láo với bố mẹ. Em út bức xúc nên cũng có những lời nói thiếu tôn trọng với anh rể, vì vậy anh thù em tôi, còn thề sẽ hủy hoại đời em.
Anh in tờ rơi tên em tôi học lớp nào, khóa nào, đang cặp bồ với một đại gia và dán vào bản tin ở cổng trường em học. Em đã khóc và rất sợ, tôi động viên em phải bình tĩnh, hôm sau lên trường xé hết những mảnh giấy đó. Tiếp theo tôi gọi điện cho vợ chồng anh rể, nói em út bị hãm hại như thế và khẳng định là anh nhưng anh không nhận, còn chửi tôi vu khống, phá hạnh phúc gia đình anh. Chị tôi thì tin chồng và một mực bênh chồng. Sau khi chọc tức em tôi không được, anh lại làm một cái đơn gửi cho trưởng xóm với nội dung đã ngủ với 5 chị em gái tôi, cặp bồ với em gái út của tôi và chúng tôi là những đứa con mất dạy, chửi lại bố mẹ.
Sau này tôi mới biết anh làm thế vì bị vợ phát hiện ra các tờ giấy đã đánh máy để chuẩn bị đi dán tiếp, chị tôi có làm ầm ĩ lên. Sau đó vợ chồng anh chị ly thân khoảng một năm thì anh vào nhà bố mẹ tôi quỳ xuống xin lỗi, muốn gia đình cho cơ hội để vợ chồng anh làm ăn nuôi con.
Chuyện đã xảy ra cách đây 5 năm, giờ các em đã khôn lớn, trưởng thành, em gái út có người yêu, hai gia đình đã nói chuyện để đi lại nhưng có người ác miệng không biết nội tình lại đơm đặt với nhà bạn trai của em tôi. Em cũng kể lại toàn bộ sự thật câu chuyện với bạn trai và tôi thấy mình phải có trách nhiệm với chuyện này nên cũng nói chuyện qua điện thoại với bạn em, còn mọi chuyện để em suy nghĩ quyết định.
Sau hai ngày các em nói chuyện vui vẻ bình thường thì hôm nay em gái đi xem phim với bạn trai về lại ngồi khóc, em nói có khi bạn trai không thể vượt qua được chuyện này. Nghe em khóc qua điện thoại mà lòng tôi cũng xót xa, tái tê. Nếu em gái chia tay vì chuyện này thì em quả thật là “oan Thị Kính”. Tôi làm chị mà không lo được gì cho em, thấy hạnh phúc của em bị vuột khỏi tầm tay mà bất lực. Xin mọi người cho tôi lời khuyên.
Đã kết hôn hay chưa, bạn cũng nên đọc câu chuyện này!
Tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt kia, dường như em cũng biết tôi định nói gì...
Khi tôi về đến nhà, vợ tôi đang dọn bữa tối. Tôi nắm lấy tay em và nói rằng, có chuyện này phải nói với cô ấy. Em ngồi xuống, không nói gì chỉ lặng lẽ ăn. Tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt kia, dường như em cũng biết tôi định nói gì.
Quả thực lúc này tôi không biết phải mở miệng thế nào. Phải rất lâu tôi mới thốt lên được, tôi muốn ly hôn. Không quá ngạc nhiên, em chỉ hỏi nhỏ: “Tại sao?”.
Tôi tránh câu hỏi ấy, điều này đã làm em giận dữ. Em ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi: “Anh không xứng là đàn ông!”.
Đêm đó, chúng tôi đã không nói chuyện với nhau. Em muốn biết điều gì đang thực sự xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng thật khó để đưa ra câu trả lời thỏa đáng. Chẳng lẽ phải nói thẳng rằng trái tim tôi đã thuộc về người con gái khác và rằng tôi không yêu em nữa, tôi chỉ thương hại em mà thôi.
Tôi biết mình là người có lỗi nên trong đơn ly hôn, tôi viết rõ em sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi cùng 30% cổ phần của công ty tôi. Em liếc nhìn và sau đó xé nó ra từng mảnh. Người phụ nữ đã gắn bó với tôi hơn 10 năm qua đột nhiên trở thành một người xa lạ. Cuối cùng, em cũng òa khóc, trái tim tôi cũng dằn vặt ghê gớm nhưng thực sự tôi yêu Jane – cô người tình bé bỏng của tôi rất nhiều.
Ngày hôm sau, tôi trở về nhà rất muộn và thấy em đang viết gì đó. Dù vẫn chưa ăn tối nhưng tôi không cảm thấy đói và đi thẳng vào phòng ngủ sau một ngày mệt mỏi đưa Jane đi chơi. Nửa đêm, có đôi khi tôi tỉnh dậy, vẫn thấy em ngồi ở bàn viết nhưng bây giờ với tôi, đó đâu phải là điều đáng quan tâm.
Sáng hôm sau, trong sự ngỡ ngàng của tôi, em đưa ra điều kiện ly hôn. Em không cần bất cứ thứ gì từ tôi, chỉ cần cần thông báo một tháng trước khi ly hôn và rằng, trong một tháng ấy, cả hai chúng tôi phải coi như không có chuyện gì xảy ra. Lý do rất đơn giản, con trai của chúng tôi sẽ có một kỳ thi quan trọng trong tháng tới và em không muốn con bị phân tâm bởi quyết định ly hôn của bố mẹ nó.
Ngoài ra, cũng trong một tháng ấy, em yêu cầu tôi nhớ lại cách tôi đã bế em vào phòng tân hôn trong ngày cưới của chúng tôi, rồi mỗi sáng lại bế em ra cửa phòng. Em đã khiến tôi vô cùng ngạc nhiên, có lẽ cú sốc lớn này khiến đầu óc em không còn tỉnh táo. Tuy nhiên, với những gì tôi gây ra cho em, điều này không hề khó và tất nhiên tôi đồng ý với những yêu cầu kỳ quặc ấy.
Kể từ khi tôi có ý định ly hôn, giữa chúng tôi đã không còn sự đụng chạm thể xác. Vì vậy ngày đầu tiên khi tôi thực hiện điều kiện của em, cả 2 chúng tôi đều rất ngượng ngùng. Con trai chạy theo hò reo thích thú làm cho tôi bỗng nhiên có chút gì đó đau đớn. Tôi bế em từ phòng ngủ ra phòng khách, đặt xuống cửa và em ra ngoài đợi xe buýt, còn tôi lái xe đến văn phòng. Thế là kết thúc ngày thứ nhất.
Vào ngày thứ hai, cả hai chúng tôi đã hành động tự nhiên hơn. Em dựa vào ngực tôi, tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của em. Chợt nhận ra rằng, đã lâu tôi không còn thói quen nhìn ngắm người phụ nữ này. Có vẻ như em đã không còn trẻ nữa, những nếp nhăn trên khuôn mặt xuất hiện, mái tóc cũng đã xơ xác hơn xưa. Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã lấy đi tuổi trẻ của em. Bỗng nhiên trong đầu tôi lóe lên câu hỏi: Tôi đã làm gì với em thế này?
Sang ngày thứ ba rồi ngày thứ tư, khi nhấc bổng em lên, tôi nhận thấy một cảm giác rất đỗi quen thuộc. Đây chính là người phụ nữ đã đi cùng tôi suốt 10 năm qua.
Vào ngày thứ năm và thứ sáu, tôi ngạc nhiên nhận ra rằng, sự thân thiết tưởng chừng ngủ quên từ lâu nay bỗng nhiên trở lại. Tôi đã không nói với Jane về điều này.
Cho đến một ngày, tôi thấy em thở dài vì mọi trang phục thường ngày dường như rộng hơn. Tôi giật mình thấy em đã gầy đi rất nhiều. Có lẽ em đã phải giấu kín rất nhiều đau đớn và cay đắng trong tim. “Bố à, đến giờ bế mẹ ra rồi kìa”, lời nói của con trai khiến tôi bừng tỉnh. Đối với nó, hình ảnh này đã trở thành một phần thiết yếu hàng ngày. Tôi ôm em trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách rồi hành lang, tay em vòng qua cổ tôi nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm em thật chặt, giống như nhiều năm về trước, trong ngày cưới của chúng tôi.
Vào ngày cuối cùng, nhìn em trong vòng tay của mình, tôi khó có thể cất bước. Con trai chúng tôi đã đến trường. Tôi lái xe đi, nhảy ra khỏi xe thật nhanh quên cả đóng cửa. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào đều sẽ làm thay đổi tâm trí vì tôi đã có quyết định của mình...
Tôi bước lên thềm, Jane ra mở cửa với nụ cười tươi rói nhưng tắt ngay sau đó khi tôi đã nói với cô ấy: “Xin lỗi em, Jane, anh không muốn ly hôn nữa”.
Jane nhìn tôi, đầy vẻ ngạc nhiên và sau đó, sờ trán tôi hỏi: “Anh có bị sốt không?”. Tôi gỡ tay cô ấy ra: “Xin lỗi, Jane, anh sẽ không ly dị. Anh nhận ra cuộc hôn nhân của anh trở nên nhàm chán có lẽ vì cô ấy và anh không đánh giá cao những chi tiết tưởng chừng vụn vặt trong cuộc sống hôn nhân chứ không phải vì không còn tình yêu. Bây giờ anh nhận ra rằng, anh đã đưa cô ấy bước vào cuộc đời anh thì có chết cũng phải chết cạnh anh”. Jane há hốc miệng khi nghe tôi nói và đột nhiên cô ấy cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và bật khóc.
Tôi xuống cầu thang và lái xe đi, trong lòng nhẹ bẫng. Đi qua tiệm hoa bên đường, tôi mua một bó thật đẹp về tặng vợ. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết gì trên bưu thiếp, tôi mỉm cười và viết :”Anh sẽ bế em ra, vào mỗi buổi sáng, cho đến khi cái chết chia lìa”.
Tối hôm đó về đến nhà, với bó hoa trên tay và một nụ cười rạng rỡ đã rất lâu rồi bị quên lãng, tôi chạy lên cầu thang, mở cửa phòng và nhìn thấy em đang nằm đó. Tôi biết được sự thật khi đã quá muộn... thì ra, vợ tôi đã một mình chiến đấu với căn bệnh ung thư trong nhiều tháng qua, trong khi tôi quá bận rộn với Jane.
Em biết cuộc sống của mình không còn kéo dài bao lâu và cho đến ngày đó, ít nhất em muốn trong con mắt của con trai mình, tôi là một người cha tuyệt vời, một người chồng đầy lòng yêu thương.
Theo Huyền Vũ (Dân Việt
Subscribe to:
Posts (Atom)



