Showing posts with label tiểu thuyết tình cảm. Show all posts
Showing posts with label tiểu thuyết tình cảm. Show all posts

Wednesday, 23 September 2015

cuộc gọi nhỡ lúc 2h đêm – vô tâm để rồi hối hận suốt đời!

Sáng nay, nó dậy sớm hơn mọi ngày, thật kỳ lạ với nó và hẳn là với tất cả mọi người quen biết nó bấy lâu nay…
Vốn dĩ, nó sẽ bình minh vào một buổi chiều muộn màng, bắt đầu ngày mới khi đường phố sáng ánh đèn đêm… thường thì thói quen là vậy… Hôm nay, lần đầu tiên nó thức dậy, khi bình minh đúng là bình minh…. Mặt trời bắt đầu len lỏi qua những khe nứt mà người ta gọi là cửa sổ…Quay mặt về phía tờ lịch, nó nhìn: “Ngày 2/2″ Oh, ngày đẹp!
Mệt mỏi và uể oải thức dậy nhưng nó không thể tiếp tục ngủ lâu hơn… Dụi mắt… đi vào phòng tắm… nước xả vào người… nóng và ấm…
Bất giác nó run run…
Bận đồ tử tế…. việc đầu tiên nó làm theo phản xạ tự nhiên…là mở điện thoại… Oài, những 8 cuộc gọi nhỡ lúc1,2h sáng gì đó… của tình yêu thứ nhất,lúc đó nó còn đang mải ngủ… có nghe thấy chuông nhưng đã dập mấy lần rồi… cuối cùng khó chịu quá, nó để điện thoại silence rồi lăn ra ngáy tiếp….Thoáng một chút thương xót cho con bé gọi mỏi mòn, nó gọi lại cho tình yêu thứ nhất của nó…
Một thằng con trai đào hoa thì tất cả con gái xung quanh đều được gọi là tình yêu cả… và vì các tình yêu quá nhiều nên phải đánh số 1,2,3 ….
Tiếng chuông điện thoại kêu oai oái đến sốt ruột, mãi chẳng có ai trả lời… Tình yêu thứ nhất chẳng lẽ lại chưa ngủ dậy sao? Có thể… à mà không thể…. Bởi vì nếu thấy số của nó, với cái nhạc chuông riêng đặc trưng dành riêng cho số nó, thì tình yêu thứ nhất sẽ phải vội vàng nghe máy vồ vập hơn bắt được vàng chứ…
Nó vẫn coi những cú điện thoại cho tình yêu thứ nhất là một thứ ân huệ xa xỉ…. Một thứ khát khao mà chỉ cần nó chưa kịp nhen nhóm đã khiến người con gái đó hạnh phúc vô cùng…
Lạ lùng trong buổi sáng hôm nay, điện thoại cứ tút dài theo dòng chảy mà máy thì vẫn im lìm không người nhấc…. Nó giật mình…. Chột dạ… hay cái gì đó lạnh lẽo đang chạy dọc sống lưng nó tím tái….
Nó cúp máy…
Ra ngoài…
………………………………………….. .
11h trưa, chuông điện thoại của nó reo lên thống thiết, mở máy, thấy số của tình yêu thứ nhất, nó nhếch mép cười nhạt nhoà, đầu óc khoái trá với suy nghĩ hả hê rằng, con bé này chắc bây giờ mới dậy, thấy cuộc gọi nhỡ nên vội vàng gọi cho mình đây, đã thế, không nghe cho mà sốt ruột nhá! Nó phũ phàng cúp máy….Ngay lập tức, chuông điện thoại lại reo lên xối xả, nó vẫn tiếp tục cúp máy… và lấy làm thoải mái lắm với ý nghĩ đang hành hạ một kẻ quá yêu mình….. Đến lần thứ 10, chuông điện thoại đã không còn kêu lên nữa…. Mọi thứ trở nên im ắng hay sự kiên nhẫn của chủ nhân số máy kia đã trôi tuột vào ngõ cụt mất rồi??? Nó cười, đi chơi với mấy thằng bạn đến tối, lượn lờ trên những con đường lạnh lẽo và đêm về nhà…. Nó rút điện thoại ra, bắt đầu soạn một tin nhắn ân huệ cho tình yêu thứ nhất, ngắn gọn và súc tích nhưng chắc hẳn sẽ làm con bé sướng đến tê dại và vồ vập một cách điên đảo – nó nghĩ bụng và bấm send: “Chết chưa?”….
Bình thường, nó sẽ nhận được tin nhắn trả lời ngay lúc ấy… nhưng hôm nay thì không, đáp lại cái màn đêm dài dằng dặc là tiếng trống nhức nhối của ký ức và khoảng không gian mênh mang kéo dài vô vọng…. im lặng – không gì cả!
Nó thiếp đi…. vì quá buồn ngủ và quá mệt sau một ngày dậy sớm ẩm ương và chơi bời xả láng….
3h sáng, nó giật mình bởi điện thoại, một tin nhắn! Nó mở máy, đọc tin:
“Chết rồi!” …
vẻn vẹn 2 chữ như là nó nhắn đi, tình yêu thứ nhất điên rồi, định giở quẻ với nó hả…. Ngáp ngáp…. nó nhắn lại: “Con điên!”
Một tuần trôi qua như thế, chẳng thấy người con gái ấy nhắn tin như ngày nào, chẳng thấy những cú điện thoại về đêm một thời nó coi là phiền nhiễu, thoáng nhớ rồi nhanh chóng lãng quên, nó còn bao thú vui khác nữa… Nghĩ về chỉ một người con gái ư? Còn đâu có nhiều hơi sức vậy??? Cuộc sống thì cứ trôi chảy, nó thì vẫn ở đây… người ta chẳng thể tan biến như mây nếu người ta còn sống…. Cứ mặc kệ đi… con bé ấy…. nhất định sẽ phải tìm đến… cầu xin ân huệ để được yêu thương….
Rồi một tháng trôi qua, nó bắt đầu cảm thấy có gì đó như là lo lắng…. Bấm số của tình yêu thứ nhất: “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được!”
Nó ấn số máy nhà….. Và câu trả lời là: “Nó chết rồi!”
Vớ vẩn! Lại một trò đùa quá đáng và quá đát rồi….
Nó phi xe đến nhà người yêu thứ nhất – tình yêu thứ nhất….
Không khí u ám chèn màn đêm… bóng tối loang lổ trong ngõ dài sâu hun hút…. Nó bấm chuông…. Một người phụ nữ bước ra, khuôn mặt lặng lẽ trong ám ảnh của sương đêm….Nó rụt rè…. mà lẽ ra là không nên rụt rè…. Nó hỏi… Và câu trả lời: “Nó chết rồi!”
Cửa ngôi nhà đóng sập lại trong mắt nó…. Nỗi hoang mang làm nó tê tái!
Nó đứng chết lặng trước cửa ngôi nhà một thời gian dường như đã là nhà của nó, nơi nó hay đến và có những phút giây qua ở đây…. Rút điện thoại, nó rối loạn lục lọi danh sách bạn bè, gọi cho một vài người, nhưng chẳng ai biết gì cả…. Nó sực nhớ ra, có một người bạn thân của tình yêu thứ nhất… mà nó biết nhà vì một lần đã đưa tình yêu thứ nhất đến đó… Nó phóng xe như một thằng điên….
Con bạn ra mở cửa…. Rồi nhìn nó chết điếng… nó hỏi: “Chuyện gì thế?”…. Con bé tự nhiên oà khóc….. Và ngồi sụp xuống! Nó quát lên: “Chuyện quái gì thế????”
Con bạn chạy lên nhà, vội vã chạy xuống, tay run run đưa cho nó điện thoại…. di động của tình yêu thứ nhất …. Chiếc điện thoại tắt ngóm… Nó bật lên… tay cũng run run như con bạn đang khóc và run lên bần bật….Rồi nó vội vã gập điện thoại lại… Nó chỉ muốn biết chuyện gì đang diễn ra chứ không phải đến đây để xem một cái điện thoại!
” Tai nạn chết rồi!”
Im lặng chỉ còn là tiếng nấc!
Nó nắm chặt điện thoại của tình yêu thứ nhất, nhảy lên xe và định phóng đi như điên dại…. Thì con bạn vội vã kéo nó lại: “Còn nữa! Chờ đi!”
Con bạn lại chạy lên nhà, và vác xuống một cái túi cói to đựng rất nhiều thứ: ” Túi của nó đấy, nó để ở nhà tớ trước hôm nó mất, hôm đấy, nó đi mà quên lấy…..tớ định đưa cho bố mẹ nó, nhưng …. mở ra…. tớ nghĩ… đưa cho ấy… thích hợp hơn!”
- Sao chết? Chết bao giờ?
- 1 tháng rồi…. tai nạn…. đêm mùng 2…. 2,3h sáng gì đó……….
Một cơn mê man trôi qua như ảo giác ư? Hay hiện thực đang chà đạp và chồng chéo lên nhau làm nó rồi loạn… dằng lấy cái túi…. Nó phóng xe đi….
Về đến nhà, nó ngồi trong toilet, gục mặt xuống! Mắt nó ướt! Không! Nó là thằng đàn ông tự hào ràng đủ bản lĩnh để vượt qua mọi chuyện mà không cần đến nước mắt…. Nó vào phòng, mở điện thoại, trong inbox có đầy ắp tin nhắn…. liên tục liên tục chỉ có một cái tên “Chồng yêu” và đó là số của nó…. Những tin nhắn từ rất lâu, từ hồi 2 đưa mới quen nhau, hồi mới yêu nhau, đến khi chia tay và ngay cả tin nhắn cuối cùng, con bé cũng không hề xoá…. Dường như là, con bé xoá tất cả những tin nhắn của mọi người ngay sao khi đọc, chỉ giữ lại 1 và chỉ 1 người mà thôi….. Cuộc gọi cuối cùng con bé gọi đi là vào lúc 2h15″ ngày 2/2 cho…. “Chồng yêu” Nó mím chặt môi và tự nhiên nó nhớ lại một điều rùng rợn…. 8 cuộc gọi nhỡ vào buổi sáng sớm ngày 2/2 khi nó tiỉn dậy…. và cũng là ngày con bé bị tai nạn chết… tình yêu thứ nhất đã cố làm một điều gì đó, cố nói một điều gì đó với nó… và sau đó thì….
Nó khóc!
Nó khóc thực sự!
Bỏ qua người yêu nó khi người đó đang hấp hối! Ôi, nó thật… nực cười!
Nó lặng lẽ mở cái túi cói lọc cọc bao nhiêu thứ đồ! Một cuốn sổ tay ghi chép nhỏ: “Ngày yêu nhau: 8/11… miìn nhớ còn “anh” không nhớ!”
Một cuốn sổ nữa, to hơn một chút… hình như là nhật ký…..
………………………………………
Ảo giác:
Em chỉ muốn gặp anh thôi mà! NHấc máy đi! Nhấc máy đi! Mai em bay rồi….. Em phải đi để quên anh đi đấy, biết không? Ngốc! Nhấc máy đi! Em xin đấy!
Một chuyến đi đã được chuẩn bị và chỉ đến ngày cuối cùng này, em mới có can đảm để đứng trước anh…. Em xin anh, nhấc máy… vì ngày mai em sẽ đi…. Ở paris sẽ chẳng có gì có thể giúp em ôm anh lần cuối cho dù em có nhớ anh nhiều…. Anh ơi….
Tôi quanh quẩn trước ngõ nhà anh, tay cầm điện thoại và cầu mong anh nhấc máy…> Suốt gần 2 tiếng đồng hồ, mọi cố gắng dường như vô vọng…Tôi mệt mỏi ngồi sụp xuống, không để ý chiếc xe đang tiến lại về phia mình, theo phản xạ tôi bật dậy, tránh, nhưng chiếc xe đó cũng tránh tôi…. theo cùng một hướng… và thế là…
Paris trở nên xa xôi mãi… và anh lại càng mãi mãi xa tôi….
…………………………….
Nó lại tiếp tục lật từng trang nhật ký đẫm dòng nước mắt của người yêu thứ nhất, từng dòng chữ đều nhắc đến nó trong một tình yêu nhẫn nhịn đến câm nín… và những sự hy sinh đau đớn đến tột cùng…..
Bỗng…. đến một trang gần giữa…. có một bức thư…. khá dài…. ghi ngày 22/12….
Nó… đọc
” 22/12…. Bọn mình chia tay nhau đã được bao lâu rồi anh nhỉ? Em không nhớ nữa…. Nhưng em nhớ lần cuối cùng chúng mình nằm bên nhau…. VÀ còn nhớ nhiều hơn nữa cái cảm giác xưa cũ cùng với những lời nói của anh…. Đêm dài và em chẳng ngủ được, biết anh có người yêu mới em đau lòng, cho dù anh nói anh vẫn còn yêu em, và anh cũng nói em hãy chấp nhận một tình yêu song song, san sẻ như thế…. Yêu anh trong bóng tối…. Uh, cũng được thôi!
Nhưng rồi khi em nhắn tin cho anh, em nói em có 2 điều muốn hỏi, anh hãy nói thật lòng với em… để em quyết định một chuyện quan trọng… có được không anh?”
Nó sững người, nhớ lại cái tin nhắn 2 câu hỏi làm nó suy nghĩ rất lâu ngày hôm đó…. Con bé hỏi nó rằng:
1. Anh có yêu người yêu mới của anh không? Yêu thật lòng ấy?
2. Anh có muốn em tiếp tục yêu anh không?
Nó đã buông thõng 2 câu trả lời có, để rồi nhận được một tin nhắn làm nó thoáng lo “cám ơn anh đã giúp em quyết định một việc quan trọng. 2 có = 1 mất mà anh”
” Anh đã trả lời em rằng “có”, có cho cả 2 câu hỏi của em. Anh cũng đã từng nói yêu em thật lòng, và giờ đây lại thật lòng say bên người con gái ấy…. Để thực hiện ước mong thứ 2 của anh, là muốn em vẫn yêu anh khi anh yêu người ấy thật lòng…. Em đã quyết định hy sinh em và… anh ạ! Anh yêu người đó chắc là anh hạnh phúc, em chỉ âm thầm đứng sau cho anh hạnh phúc vậy là em đã quá yêu anh! Nhưng cũng chỉ một từ “có” thôi anh ạ, đã làm anh mất một thứ “quyền”, quyền được quyết định mạng sống của con anh….Anh đã có nhẫn tâm nói thì em cũng sẽ đủ tàn nhẫn làm…. ”
Nó …. Nó…. NÓ hoàn toàn tê dại khi đọc đến những dòng này. Bức thư dường như đã bị nước mắt làm cho nhoè chữ, một vài dòng sau cuối không thể nào đọc nổi…..
Nó hoang mang cực độ! Nó không hiểu “con” ở đây nghĩa là gì…. Suốt một tuần tiếp sau đó… nó nằm nhà dằn vặt và tự suy nghĩ… nhưng trống rỗng vẫn đưa nó về với hư không…. Nó không hiểu… hoàn toàn không hiểu….
Nó bước ra khỏi nhà sau những ngày chập chờn trong cơn mê man….Rồi nó quyết định đến gặp bạn thân của tình yêu thứ nhất! Nó muốn biết những điều mà dường như là nó phải biết từ rát lâu, nhưng lại vô tâm bỏ qua tất cả!
- Nó uống thuốc ra thai!
-Cái gì????
- Lúc đấy, cái thai mới được tầm 2 tuần
-Cái gì?????
- Nó biết răằn dù ấy biết thì quyết định của cả 2 vẫn là bỏ đứa bé đi…. nhưng nó chỉ muốn hỏi ấy để ấy có tiếng nó khi từ bỏ giọt máu của chính mình…. Nhưng rất nhiều lần nhắn tin ấy đều trả lời ngắn gọn rằng “Đang đi với người yêu”… và nó không thể hẹn đuợc ấy…. nên nó cảm thấy hoang mang….. khi ấy yêu người kia đến vậy… và nó quyêts đụnh giữ kín để hỏi ấy 1 câu… và tự quyết định… Lúc đấy nó đau lắm!
…………….. Ảo giác quá khứ:
Đưa con mình ra qua đuờng máu… cái bào thai mới hai tuần tuổi trở thành một đống nhầy đi ra khỏi mẹ nó trong cơn đau dữ dội….Tôi đã rất đau và cảm thấy mình độc ác biết nhường nào… tôi nằm nhà nhiều ngày sau đó… ngủ mà không yên ổn….. Bởi ác mộng ùa về ào ạt …. Trong cơn mơ, tôi nhìn thấy anh….. Anh thật kinh khủng trong bộ quần áo của thần chết….. ngồi bên bàn ăn, đang bón món cháo thai nhi được nấu bằng máu của con tôi cho người con gái kia của anh”….. Thật kinh khủng và ghê tởm…..
……………….
Nó ngồi sững nghe những gì con bạn nói… Nó cảm thấy đau nhói và kinh tởm chính mình….
- Sau hôm mùng 2, khi người ta đưa xác nó đi…. tớ cầm điện thoại của nó và cố liên lạc cho ấy… nhưng ấy không nghe máy…… Rồi tớ nhận được tin nhắn ấy nói “chết chưa?”….Lúc đó tớ quá shock, nên chỉ có thể nhắn lại là “chết rồi” thôi……
Những trang nhật ký cuối cùng….
” Ngày 8/11 năm sau, em sẽ không còn được ở bên anh nữa nhỉ? Bởi vì lúc đó em đang ở Paris rôì, ngày kỷ niệm chúng mình yêu nhau đấy anh…..Chắc là anh không nhớ….. Buồn nhỉ…. Ngày đó… không biết anh bên ai… bên người yêu mới nào nữa nhỉ…..
Cứ nghĩ đến đây em lại khóc ý anh ạ… Chỉ là em đi du học xa… xa anh vài năm cho qua vài ngày 8/11 của chúng ta thôi mà…. Sao mà cứ như là em đi mãi thế nhỉ…. Lo lo…..
Em đi để quên anh đấy…. Em sẽ giữ bí mật chuyện này, cho đến ngày cuối cùng truớc khi em lên sân bay nhé…. hôm đó em sẽ đến trước cửa nhà anh….. Sẽ gặp anh và ôm anh thật chặt này…. Anh ở lại hạnh phúc nhé….. Em sẽ mang tình yêu của em dành cho anh bay thật xa……. Xa những con đường em và anh từng qua….. xa những nơi mà chúng ta từng đến……”
Uh, đúng là tình yêu thứ nhất đã rời xa nó…. nhưng không phải để đến paris và cũng chẳng được ôm nó lần cuối dưới cửa nhà….. Tình yêu thứ nhất đã mang ký ức về nó và tình yêu bao lâu qua sang một nơi xa xa lắm lắm…………… mãi mãi những ngày 8/11 không trở về!

Friday, 18 September 2015

Cuộc trả thù của anh rể khiến em vợ khó lấy chồng

Anh in tờ rơi tên em tôi học lớp nào, khóa nào, đang cặp bồ với đại gia, rồi anh dán vào bản tin ở trường em học.
Bố mẹ tôi sinh được năm cô con gái, tôi là con thứ hai, trước tôi là một chị gái, chúng tôi được nuôi nấng dạy dỗ và cho ăn học nay đều trưởng thành và có công ăn việc làm ổn định. Tôi, chị gái và em gái thứ tư đã lập gia đình. Em út sinh năm 1991, đang công tác tại một cơ quan nhà nước ở huyện nhà. Bạn trai em, sinh năm 1987, cũng gần nhà tôi. Tình yêu của em có nguy cơ tan vỡ vì người yêu đang có sự hiểu lầm rất nghiêm trọng mà em tôi lại bị tiếng oan.
Năm em học cấp 3 trường chuyên của tỉnh, vì nhà xa trường học (trường cách nhà tôi khoảng 20 km), bố công tác tận Thái Nguyên, mẹ không biết đi xe máy nên anh rể trưởng đưa em lên trường những ngày đầu mới nhập học. Thỉnh thoảng cuối tuần anh đi công việc rồi rẽ vào đón em về. Sau này khi em đỗ đại học thì em đi xe buýt, sáng đi tối về.
Chuyện không có gì nếu không có chuyện bố mẹ tôi mua cho anh chị cả mảnh đất xây nhà và cho vay tiền lấy vốn làm ăn. Sau khi các em thứ 3, thứ 4 học xong cần một khoản tiền để lo xin việc cho các em thì bố mẹ đòi lại tiền của con rể để lo việc. Lúc này anh rể không có tiền nên có những lời nói và hành động rất hỗn láo với bố mẹ. Em út bức xúc nên cũng có những lời nói thiếu tôn trọng với anh rể, vì vậy anh thù em tôi, còn thề sẽ hủy hoại đời em.
Anh in tờ rơi tên em tôi học lớp nào, khóa nào, đang cặp bồ với một đại gia và dán vào bản tin ở cổng trường em học. Em đã khóc và rất sợ, tôi động viên em phải bình tĩnh, hôm sau lên trường xé hết những mảnh giấy đó. Tiếp theo tôi gọi điện cho vợ chồng anh rể, nói em út bị hãm hại như thế và khẳng định là anh nhưng anh không nhận, còn chửi tôi vu khống, phá hạnh phúc gia đình anh. Chị tôi thì tin chồng và một mực bênh chồng. Sau khi chọc tức em tôi không được, anh lại làm một cái đơn gửi cho trưởng xóm với nội dung đã ngủ với 5 chị em gái tôi, cặp bồ với em gái út của tôi và chúng tôi là những đứa con mất dạy, chửi lại bố mẹ.
Sau này tôi mới biết anh làm thế vì bị vợ phát hiện ra các tờ giấy đã đánh máy để chuẩn bị đi dán tiếp, chị tôi có làm ầm ĩ lên. Sau đó vợ chồng anh chị ly thân khoảng một năm thì anh vào nhà bố mẹ tôi quỳ xuống xin lỗi, muốn gia đình cho cơ hội để vợ chồng anh làm ăn nuôi con.
Chuyện đã xảy ra cách đây 5 năm, giờ các em đã khôn lớn, trưởng thành, em gái út có người yêu, hai gia đình đã nói chuyện để đi lại nhưng có người ác miệng không biết nội tình lại đơm đặt với nhà bạn trai của em tôi. Em cũng kể lại toàn bộ sự thật câu chuyện với bạn trai và tôi thấy mình phải có trách nhiệm với chuyện này nên cũng nói chuyện qua điện thoại với bạn em, còn mọi chuyện để em suy nghĩ quyết định.
Sau hai ngày các em nói chuyện vui vẻ bình thường thì hôm nay em gái đi xem phim với bạn trai về lại ngồi khóc, em nói có khi bạn trai không thể vượt qua được chuyện này. Nghe em khóc qua điện thoại mà lòng tôi cũng xót xa, tái tê. Nếu em gái chia tay vì chuyện này thì em quả thật là “oan Thị Kính”. Tôi làm chị mà không lo được gì cho em, thấy hạnh phúc của em bị vuột khỏi tầm tay mà bất lực. Xin mọi người cho tôi lời khuyên.

Thursday, 17 September 2015

Định Mệnh

Han ngồi trên chiếc băng trước một cửa hàng thức ăn nhanh với vẻ mặt tức tối. Anh vốn là con trai của một gia đình thuộc hàng thượng đẳng thế mà giờ cái bụng lại hoàn toàn trống rỗng. Đã vậy trong túi không còn một xu để có thể bước chân vào cửa hàng ăn nhanh mà trước đây anh chẳng cần phải ngó tới. Han đứng dậy kéo chiếc vali và bước nhanh, lòng vẫn hậm hực bởi không hiểu vì sao, bố anh lại đuổi anh ra khỏi nhà mà không cho một xu chỉ vì ông ấy đã bắt gặp anh quát lớn và quăng tiền cho một tên hầu trong nhà. Han lang thang mãi mà không biết mình đang đi đâu nhưng hình như anh đã kiệt sức vì đói và mệt. Han gục ngã và thiếp đi lúc nào không biết….!!! Mặt trời lên cao, ánh nắng chói chang rọi vào mắt Han làm anh tỉnh giấc. Anh phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường nhỏ trải ga màu trắng ở cạnh cửa sổ. Trên trán anh chuồm một tấm khăn nóng. Anh còn bàng hoàng vì chưa hiểu mình đang ở đâu thì tiếng một cô gái vang lên khiến anh giật mình: - Cháo còn nóng, anh ăn đi để ngụi, mà này sao anh lại ngất ở trước nhà tôi thế kia? Anh không có nhà à? Han không nói gì cả chỉ đưa tay ra đón lấy bát cháo và không một lời cảm ơn. Han ăn cháo một cách ngon lành trước ánh nhìn không mấy thiện cảm của Sunye. - Trông anh đâu giống kẻ thất học, sao lại không biết lễ nghĩa gì hết vậy? Không một tiếng cảm ơn tôi! Anh có biết tôi đã rất vất vã mới có thể dìu anh vào nhà và tôi đã tốn không ít tiền để mua cháo cho anh, tôi còn phải…. - Cô có thôi đi không? Nếu cô biết tôi là ai chắc chắn cô sẽ không lắm lời như thế, tôi là con trai cưng của chủ tịch tập đoàn đá quý GEMSTON. Cô phải cảm thấy tự hào khi được tôi nghỉ ở nhà cô!!! Sunye bực mình, cơn thịnh nộ nỗi lên khiến cô không nói thêm được gì. Cô đứng phắt dậy, tiến thẳng đến chiếc tủ nơi để vali của Han, cô ném hết đồ đạc, quần áo của Han ra khỏi nhà và quát không thương tiếc: - Anh là hạn người gì thế hả? Con trai của tập đoàn đá quý à? Con trai của tập đoàn đá quý mà phải lang thang và ngất xỉu trên đường không một xu dính túi thế hả? Tại sao tôi lại có thể phí phạm công sức vì một người như anh thế kia, tôi quả thật là ngu ngốc mà. Anh cút đi, cút khỏi nhà tôi ngay và nên nhớ anh đã nợ tôi không ít tiền đấy nhé! Tập đoàn đá quý GEMSTON à? Tôi sẽ đến đó và thanh toán số nợ của anh sau, còn bây giờ hãy cút đi. Han nhặt lại quần áo cho vào vali và lặng lẽ bước đi, đối với Han, đó là một sự sĩ nhục lớn. Dường như những lời nói trong lúc tức giận của Sunye đã vô tình làm tổn thương đến lòng kiêu hãnh của một công tử con nhà giàu. Han bước đi và không hề quay mặt lại nhưng anh đi chưa được bao xa thì té ngã nằm bất động trên đất. Có lẽ cơn sốt tối qua vẫn chưa dứt hẵn. Sunye hốt hoảng, cô bé nhận ra mình đã hơi nóng tính mặc dù không thể phủ nhận Han rất quá đáng. Sunye chạy vội đến bên Han đỡ anh ta lên, quả thật Han sốt cao, mặt anh ta đỏ bừng và ướt đẫm mồ hôi. Sunye dìu Han vào nhà và dùng khăn nóng lau mặt cho anh. Không bao lâu cơn sốt dịu bớt. Đôi mắt Han mở dần ra trông anh có vẻ rất mệt mõi. Han cố bậc dậy, bước xuống giường nhưng Sunye kịp ngăn lại. Cô gái mỉm cười và nhìn Han với đôi mắt ái ngại: - Có lẽ tôi đã quá nóng tính nhưng thật sự anh rất quá đáng. Dù sao tôi cũng không nên tống cổ anh ra khỏi nhà như thế, cho tôi xin lỗi và nếu có thể anh hãy ở lại nhà tôi cho đến khi khỏe hẵn. Mãi đến bây giờ Han mới nằm xuống, anh nhìn rõ hơn Sunye. Cô bé có khuôn mặt tròn, đôi mắt to, sáng và luôn long lanh như có 2 giọt nước trong suốt. Sunye có mái tóc ngắn hơi vàng, có lẽ là vì nắng, trông cô bé không tệ chỉ là hơi dữ tợn một tí. Sunye định quay đi thì Han bỗng lên tiếng: - Tôi thật sự là con trai của chủ tịch tập đoàn GEMSTON, gia đình tôi rất giàu có nhưng tôi vừa bị bố tôi tống cổ ra khỏi nhà chỉ vì ông ấy đã thấy tôi quát lớn và quăng tiền cho một tên hầu trong nhà. Bây giờ tôi không có tiền và cũng không biết phải đi đâu. Tôi hứa sẽ trả lại tất cả tiền tôi đã nợ cô khi tôi trở về nhà nhưng chắc chắn không phải là bây giờ. - Làm sao tôi biết anh không gạc tôi. Tôi xin lỗi nhưng anh không có điều gì để chứng tỏ những việc anh nói là sự thật. Tôi không thể bị gạc bởi vì tiền tôi kiếm được thật sự rất khó. Nhưng thôi, không nhắc chuyện đó nữa, tạm thời anh cứ ở lại đây đi và nếu như những lời anh nói là sự thật thì chắc chắn anh sẽ phải ở lại đây khá lâu. Anh nghĩ ngơi đi, khi nào khỏe hẳn thì tôi sẽ giúp anh tìm việc làm. À tôi là Sunye, còn anh? - Han Han trả lời cụt ngũn và nằm xuống ngủ. Sunye cũng ra khỏi phòng. Cô bé vẫn không ưa gì Han nhưng Sunye cảm thấy tôi nghiệp cho hắn và cô cũng không lạ gì cảnh bị lang thang ngoài đường một mình trong khi cái bụng rỗng tuếch, Sunye không muốn Han bị như thế. ********************* Sunye dắt xe ra khỏi nhà, một ngày mới bộn bề lại bắt đầu với cô. Trước tiên là đi giao sữa và báo, tiếp theo sẽ đi bán bánh rán ở chợ và tối đến cô còn phải đi phục vụ ở quán mì ý. Cô đã phải làm thêm công việc phục vụ từ khi có thêm Han. Vừa định xuất phát thì có cảm giác chiếc xe bị ghì nặng. Quay lưng lại Sunye đã thấy Han ở phía sau lưng mình. Anh ta nhìn Sunye ái ngại. Han suy nghĩ gì đó rồi lại kéo Sunye ra khỏi xe. Anh lên xe, nhìn Sunye mỉm cười và phóng nhanh trên đường trước sự ngỡ ngàng của Sunye. Cô bé đứng sững người và dõi mắt theo Han cho đến khi bóng anh ta khuất hẳn. Mãi một lúc sau, Sunye mới hoàn hồn, cô bé mỉm cười và dường như hiểu ra cái gì đó. Cô quay vào nhà và càng ngạc nhiên hơn, bữa sáng đã được chuẩn bị tươm tất, một mãnh giấy nhỏ trên bàn: Tôi sẽ thay Sunye giao sữa và báo, tôi có thể làm tốt công việc này vì tôi đã nhìn thấy Sunye làm nhiều lần rồi. Hãy ăn sáng và nghỉ ngơi. Đợi đến khi tôi về chúng ta sẽ cùng đi bán bánh rán, được chứ, Cám ơn Sunye vì những ngày qua!!! Không hiểu sao Sunye lại khóc, có lẽ cô bé quá cảm động trước việc làm của Han, anh ta đi làm thay cô bé, anh ta chuẩn bị bữa sáng, anh ta mỉm cừơi và hẹn sẽ cùng đi bán bánh rán, có cái gì đó động đậy ở tim Sunye làm mặt cô bé đỏ ửng lên. Ăn sáng xong, Sunye lên giường nằm và suy nghĩ mông lung. Sunye nhớ đến Han của ngày đầu vô cùng kiêu ngạo và đáng ghét giờ sao lại đễ thương và dịu dàng thế kia. Sunye thả hồn vào dòng suy nghĩ mơ màng thì tiếng phanh của Han làm cô giật mình. - Tôi đã hoàn thành tốt công việc vừa rồi, còn bây giờ ra chợ thôi cô gái lười. Sunye cười tươi và bậc dậy sảng khoái, cả 2 cùng nhau ra chợ với xe bánh rán, Sunye và cả Han thỉnh thoảng lại len lén nhìn nhau. Họ cùng làm việc, cùng kiếm tiền và trải qua hơn 2 tháng bên nhau. Suốt 2 tháng họ sống cạnh nhau, tuy có hơi vất vã nhưng lúc nào cũng cười tươi. Han biết tự kiếm sống, anh ta không còn kiêu ngạo và vui vẻ hơn, tất cả là nhờ Sunye. Cuộc sống của Sunye không còn tẻ nhạt, đó là nhờ Han. Cứ tưởng họ sẽ bên nhau vui vẻ như thế nhưng rồi một ngày kia, như thường lệ Han và Sunye chuẩn bị ra chợ thì một chiếc ôtô màu đen đã cản đầu xe họ. Bước từ trên xe xuống là một người đàn ông đã đứng tuổi trong bộ véctông sang trọng. Ông ta tiến lại gần và đặt tay lên vai Han. - Làm tốt lắm con trai, con đã không làm ta phải thất vọng. Đã đến lúc con có thể trở lại cương vị của mình. Ta tin bây giờ con thừa sức đảm nhận công việc của một tổng giám đốc. Nói rồi ông ta quay sang Sunye: - Ta cám ơn cô, cô bé ạ! Cám ơn cô đã không bỏ rơi con trai ta, cám ơn cô đã chỉ cho nó biết tự kiếm tiền và quý trọng đồng tiền nó kiếm được. Và đây, đây là những gì cô xứng đang được nhận. Vừa nói, ông ta vừa chìa ra một phong bì dày cộm toàn tiền với tiền. Han và cả Sunye đều kịp nhận ra chuyện gì sắp xảy ra. Sunye từ chối phong bì của người đàn ông. Cô quay sang nhìn Han, hai giọt nước trong suốt được cất giữ trong ánh mắt cô sắp rơi ra. Cô nhìn Han và nghẹn ngào: - Anh sẽ quay lại chứ Han? Han im lặng và bước lên xe, anh ta ra đi mà không nói với Sunye một câu nào dù chỉ là một câu. Anh ta để lại tất cả đồ đạc. Han đã trở về với gia đình, anh ta không còn khiến Sunye phải bực mình nữa nhưng chẳng hiểu tại sao Sunye lại đau lòng đến thế. Sunye cảm thấy như ngã quỵ nhưng cô đã không gục ngã, cô vẫn tiếp tục cuộc sống của mình và cố quên sự tồn tại của Han nhưng sao mỗi tối cô bé lại lôi chiếc vali của Han ra và xếp đi xếp lại những bộ quần áo. Thỉnh thoảng cô bé mỉm cươì và đôi khi lại khóc. Sunye biết rằng mình sẽ không sao quên được Han nhưng đâu thể làm gì khác hơn, anh ta đã đi mà không hề nói gì cũng không hề hẹn ngày quay trở lại. Mặc cho nỗi nhớ Han đè nặng trong tâm trí, Sunye nhắm ngiền mắt lại và thiếp đi….!!! ******************* Đồng hồ điểm 9h sáng, Mặt trời đã lên rất sao mà Sunye vẫn chưa thức dậy để bắt đầu một ngày mới. Sunye nhắm mắt như cố giữ lại hình ảnh của ai đó trong giấc mơ. Bỗng Sunye nghe có tiếng động “xột, xoạt” Sunye bừng tỉnh và nhận ra mình đã dậy rất muộn. Nhưng cô không dành nhiều suy nghĩ cho vấn đề ấy. Có cái gì đó đang diễn ra trong nhà Sunye. Một tên trộm, chắc chắn là một tên trộm nào đó đã lẽn vào bếp nhà Sunye bởi vì đói nhân lúc cô còn say ngủ. Sunye tiện tay lấy chiếc gậy thủ sẵn trong tay nhẹ nhàng, len lén đi vào bếp. Sunye đoán không sai, có một tên trộm đã đột nhập vào nhà, nhưng có điều đặc biệt, hắn không giống tên trộm cho lắm. Sunye biết điều đó qua cách ăn mặc của hắn. Nó thật sang trọng! Sunye cố nhìn thật kỹ! Đúng rồi, dáng người ấy, mái tóc ấy sao lại thân thuộc đến lạ lùng. Có cái gì đó làm mũi Sunye cay xé, cô tiến lại gần hơn vừa lúc đó tên kia quay người lại khiến Sunye giật nảy người. Tim Sunye ngừng đập hẳn, cô bé như nín thở và mất hồn khi nhận ra con người đó chính xác là Han. Chiếc gậy trong tay Sunye rơi xuống đất. Tiếng động ấy làm Sunye giật mình, hoàn hồn lại:
- Anh đến để lấy những thứ còn để lại hả?
- Sunye, cho tôi xin lỗi, tôi đã đi mà không nói với Sunye lời nào. Nhưng tôi cố ý làm như thế. Chỉ có thế mới có thể làm cho cả tôi và Sunye nhận ra được giá trị của nhau. 1 tháng qua tôi không ngừng nhớ về Sunye và tôi biết cuộc sống của tôi sẽ không còn ý nghĩa nếu thiếu vắng Sunye. Vì vậy Sunye hãy đi cùng tôi hãy cho tôi cơ hội đễ nói rằng: Sunye, anh yêu em!!!
Một lần nữa Sunye lại đánh rơi hai giọt nước trong suốt mà cô luôn cất giữ ở đôi mắt long lanh, Sunye cảm thấy rất giận Han, nhưng hình như có thứ tình cảm gì đó còn mạnh liệt hơn là nỗi tức giận kia. Không còn kiềm nén được nữa, Sunye chạy nhanh đến, ôm lấy Han khóc nức nỡ. Cô bé cố dùng hết sức của mình siết chặt lấy Han:
- Đừng rời xa em nữa nhé, Han. Một tháng qua, cuộc sống của em thật vô vị khi không còn anh. Em đã cố không nhớ anh nhưng em đã không chiến thắng được trái tim của mình. Em đã yêu anh thật sự rất yêu anh!!!
Dứt lời Sunye đẩy Han ra khỏi người, cô bé lau khô nước mắt và tiếp tục:
- Nhưng em xin lỗi, Han. Em yêu anh và em cũng biết anh yêu em. Nhưng em và anh hoàn toàn là người của 2 thế giới. Em không muốn bố anh nghĩ rằng em gíup anh và yêu anh là vì tiền của ông ta. Em thật sự không cần điều đó và vì thế em xin lỗi em không thể sống với anh.
- Không, Sunye, bố anh không hề nghĩ như thế về em. Chính ông đã giục anh đến tìm em và bảo anh nhất định phải dẫn được em về nhà. Anh nói thật đấy. Anh không thể biết được mình sẽ ra sao nếu cuộc sống thiếu em. Có lẽ nếu em không về với anh, anh sẽ không tìm đến cái chết nhưng chắc chắn anh sẽ không mở cửa trái tim cho bất cứ cô gái nào thậm chí anh có thể từ bỏ công ty để trở thành một người bình thường như em.
Sunye không nói thêm gì nữa. Cô bé khẽ gật đầu và ôm chầm lấy Han. Gian nhà nhỏ lại tràn ngập niềm vui. Ngoài kia nắng đã chói chang, mặt trời dường như chiếu sáng hơn cho ngôi nhà ấm cúng, nơi có 2 người yêu nhau và hạnh phúc bên nhau