Showing posts with label truyện tình yêu. Show all posts
Showing posts with label truyện tình yêu. Show all posts

Saturday, 3 October 2015

NGƯỜI CON GÁI ANH TỪNG YÊU

Anh bực lắm, bực cái cách em tự động không hỏi ý kiến anh, tết em nghỉ mấy ngày mà với anh đã là quá sức rồi, em đi vậy anh biết sống sao? Nhưng thôi, dẹp nỗi bực ấy đi, anh yêu em.
***
Ngày đầu tiên, anh ghét em, vì em cản tầm nhìn của anh, khiến anh khó làm việc. Sau này em bảo: "Tại có chút cảm tình với anh, nên em mới "Bám đuôi học hỏi" như thế."
Ngày thứ hai, anh cảm thấy thương em, bởi hôm qua anh nỡ nặng lời với em, em thì cứ ngoan ngoãn nghe lời anh, chẳng trách móc anh gì cả.
Ngày thứ ba, anh quan tâm em nhiều hơn một chút, anh muốn chuộc lỗi ngày đầu tiên.
Ngày thứ tư, có người hỏi thăm em đấy, trông "xấu òm" như thế mà có người để ý cơ á?
Ngày thứ 5, anh nhờ em giữ áo cho anh, "Cấm được đưa cho ai đấy, mất là bắt đền đấy". Em giữ chặt lắm, đi đâu em cũng giữ khư khư ấy. Chẳng qua là chiêu trò của anh thôi, người ta biết em có "Người yêu" rồi không dám tấn công em nữa .
Ngày thứ 6, anh dẫn em đi chơi, em ngăn anh đừng mua quà cho em... . đắt lắm
Ngày thứ bảy, tròn một tuần quen biết, anh quyết định tỏ tình với em, em từ chối anh phũ qúa, làm anh lăn ra ốm không đi làm nổi.
Ngày thứ 8, anh xin nghỉ, nhưng mà nhớ em quá, anh phải dặt dẹo lên "thăm "em. Em tự tay cắt dưa hấu cho anh ăn, anh tuy cũng sợ bị trúng độc lắm,nhưng mà anh bất chấp tất cả vì được em chăm sóc mà. Anh cũng hơi bị nể em đấy, mang tiếng đút dưa hấu cho anh, mà em "ăn giúp" anh những 2,8/ 3kg dưa dấu. Anh bị yêu em quá đi mất thôi. Ngày thứ 9, anh suýt ộc máu mũi trước sự xinh đẹp bất ngờ của em đấy, trông em không giống "cô dân tộc" nhỉ
Em hỏi anh:- Xinh không?
Anh bảo : - Váy... hơi ngắn.
Lúc đấy tại anh ích kỷ thôi, chứ em có bao giờ thiếu vải đâu, chỉ là anh sợ em bị "thằng khác" nẫng mất thôi
Bắt đầu phút đầu tiên của ngày thứ 10, anh nằng nặc đòi em gặp anh, bởi tối ngày mùng 9 anh "ghen" nên đi uống rượu. Bảo em ở nhà, em không nghe, em xinh, người ta nhìn, anh lo. 00h02' em xuất hiện trước mặt anh với gương mặt ngái ngủ, nhưng mà được cái trông vẫn đáng yêu lắm. May thật, lúc say, anh có thể "lợi dụng" nắm tay em, mượn gối em để ngủ, bắt em hứa là ngồi trông cho anh ngủ đến sáng. Nói thế thôi, chứ lần nào ngước mắt lên, anh chẳng thấy em gật gà gật gù, thấy anh, lại giật mình mở mắt thao láo. Thôi đành, 2h trả em lại với chăn ấm đệm êm.
****
Gần một tháng, người ta thấy anh với em dính nhau như hình với bóng, nhiều người bảo anh giỏi vì tán đổ được em, nhưng mà chỉ có anh mới hiểu... . .
14/2 người người khấp khởi mua quà tặng người yêu, đương nhiên là anh muốn tặng quà em rồi, nhưng mà em chưa nhận lời thì anh biết làm sao?
- Mày tặng người yêu cái gì?
- Tao... bê hẳn cho rổ bát
Mà có phải anh tặng món quà giá trị đó mà tối em nhận lời anh ngay không đấy?
15/2 em bảo anh là em yêu anh cũng được . . mấy ngày rồi, nhưng ban đầu em nghĩ mới một tháng thì nhanh quá, nhưng nếu không yêu anh thì cũng. . chả biết yêu ai.
16/2 Em nhẫn tâm bỏ anh... . đang ngủ, đi về quê ăn tết. Bạn anh còn đang mua quà chưa mang về. Chắc em không quên được cái lễ Valentine năm đó đâu nhỉ, có hẳn cặp đôi bám theo ô tô tặng hoa, tặng quà như trên phim ấy, có mỗi anh là thiệt... . ,hoa chẳng được ngắm, socola cũng chẳng được ăn.
Sao mà em hay ốm thế, toàn ốm vào những ngày trọng đại thôi, 8/3 anh tổ chức tiệc mừng cho em, anh hào hứng lắm, "mời" em đến ba lần em vẫn không chịu đi, em vật vã trên giường kêu mệt. Anh tự ái đòi chia tay. Khổ thân, em chắc em đau cả bụng, đau cả tim ngày hôm ấy. Anh vô tâm thật.
Chia tay em xong, tự nhiên anh buồn lòng, nghĩ đến cảnh "nhìn em cất bước đi, làm tim anh nhói đau khôn nguôi" anh lại gã gẫm em quay lại. Em cười như ... . 24 tuổi vẫn được nhận lỳ xì "Em còn chưa kịp thất tình cơ anh ạ". Em bị nhờn qúa rồi,hình như anh chưa bao giờ chia tay em được nổi hai tiếng.
14/3 tròn một tháng yêu nhau, em nói với anh cái tin như sét đánh: "em sắp phải xa anh rồi" . Thật nhé, lúc đấy anh ứa nước mắt nên phải quay đi. Em đã từng nói em chỉ ở đây ba tháng thôi, anh tưởng anh sẽ níu giữ được em cơ, thế mà... . Anh bực lắm, bực cái cách em tự động không hỏi ý kiến anh, tết em nghỉ mấy ngày mà với anh đã là quá sức rồi, em đi vậy anh biết sống sao?. Nhưng thôi, dẹp nỗi bực ấy đi, anh yêu em.
Từ sau hôm ấy, ta yêu nhau nhiều hơn, cứ như là trân trọng từng khoảnh khắc có nhau vậy. Xa em rồi, không được dẫn em đi ăn, chẳng được đưa em đi dạo, không được ngắm em cười, nghĩ anh chỉ muốn... . cưới em để buộc em vào đời anh thôi, em tự do quá rồi.
- Mình chia tay đi
Nước mắt em dâng đầy lên khóe mắt
- Anh sẽ cưới em, thật đấy
Em ôm anh khóc ngon lành. Biết thừa là em muốn nói: "em yêu anh" lắm nhưng mà lúc nào em cũng ngại ngùng có dám nói đâu.
29/3 trước ngày em đi, anh không nghĩ mình có thể suýt kết thúc một chuyện tình như thế. Các chị cùng làm tổ chức chia tay em, nhưng lại nói dối anh là cho em đi... . . tiếp khách. Anh ngăn em đủ đường, thậm chí "xin em đừng đi" nhưng mà em cứ đòi đi bằng được, mặc kệ lời anh nói. Anh giận em, em biết là quá yêu người ta trở nên mất kiểm soát rồi đấy. Anh bất lực, lên facebook nặng lời... . . Em lặng im. Nhưng mà anh thừa biết là anh đã chọc đúng vào dây thần kinh tự ái của em rồi, em sẽ chẳng tha thứ cho anh đâu, tuy vậy lúc đấy anh thấy hả hê lắm. " Anh xin lỗi", "anh xin lỗi mà", "Em nghe máy đi được không?" "Xin em đấy" ... . Em vẫn lặng im, còn anh hối hận lâu rồi. Yêu em mà chẳng lẽ anh không hiểu em?, em không phải người như anh nghĩ đâu mà, anh tin mà. Em vẫn lặng im, sợ thật, đúng là: "Ra đường sợ nhất công nông - Về nhà sợ nhất vợ không nói gì". 11h em vẫn chưa về, mọi lần như thế là anh gắt lên rồi đấy,mà thực ra có bao giờ em bỏ anh đi chơi một mình như thế đâu.
Em đây rồi, gương mặt lạnh tanh,anh. . sợ. May mắn là em "ngại nói" nên chắc là không đuổi anh "biến khỏi cuộc đời em"
- Anh xin lỗi!
Em lườm anh một cái ghê gớm rồi chạy về phòng đóng chặt cửa mặc anh gào thét bên ngoài.
Thời tiết hôm ấy lạnh lắm, lòng anh cũng lạnh, chỉ có em mới sưởi ấm được anh thôi, nên anh cứ đợi, anh nhận ra em quan trọng với anh nhường nào
30/3 , thấy anh là em quay đi, mắt em sưng lên rồi, dạo này dễ xúc động lắm nhé, trước kia anh tưởng em không biết khóc, yêu anh nữ tính ra bao nhiêu ấy. Anh chỉ biết là anh yêu em thôi, nhớ em nhiều lắm. Chỉ còn một ngày nữa để bên nhau, anh không thích cái kết buồn tẻ như thế này. Mình hứa là yêu nhau 30 năm cơ mà, với anh bảo anh phải cõng em, đến khi anh chống gậy anh cũng phải cõng em cơ mà,anh cũng biết giữ lời hứa chứ.
- Anh trả đồ này
- Anh cứ để ngoài đấy đi
- Mất thì sao, em thích tốn tiền mua đồ hả?
Em miễn cưỡng ra nhận,nói là miễn cưỡng chứ điệu bộ của em tố cáo em đang tìm anh thì có.
- Này, anh trả.
Em đưa tay ra nhận, anh thừa cơ nắm chặt tay em.
- Cho anh xin lỗi mà
Lại khóc, úp mặt khóc như trẻ con bị bố phạt ấy, mà anh chạm vào là đẩy anh ra. Này thì đẩy, em tưởng em đủ sức gồng tay với anh à
- Anh yêu em ở đây này ( đặt tay lên tim anh, đang run em ạ). Anh có lãng mạn như các chàng trai trong phim Hàn Quốc không em?, à quên hỏi em câu này thừa vì em không thích xem phim Hàn
Vẫn khóc, em làm anh cũng đau đớn theo rồi đấy, ngọt ngào có, hài hước có, vẫn không biến chuyển, anh phải dùng biện pháp mạnh thôi.
- Anh hết kiên nhẫn rồi, anh không vui đâu, cố tỏ ra thế cho em đỡ buồn thôi. Anh có lỗi, anh xin lỗi,anh sẽ cố gắng sửa sai,anh sẽ không bao giờ như thế nữa, Nếu đồng ý thì dừng khóc, còn em không cho anh cơ hội thì anh... chấp nhận.
Dừng khóc ngay lập tức,có tác dụng đấy nhỉ, đúng là... . "bà già trẻ con" mà. Em quàng tay ôm cổ anh, bình thường anh không thích đâu, nhưng mà nay thì thôi anh. . chịu đựng vậy.
31/3 ngày cuối cùng mình là đồng nghiệp. Có một nỗi buồn thầm lặng chảy trong anh. Mọi thứ ở đây đã in hình em rồi, em đi anh sẽ "phải" nhìn chúng thế nào đây?
1/4 anh dẫn em nhau đi... cầu duyên. Mình nắm chặt tay nhau không rời. Anh đã giữ em và nói "anh yêu em" và ... em đi...
Anh tập sống những ngày chỉ có anh và ký ức. Cứ như phải tập quên đi người mình yêu sâu đậm. Nhiều người nhắc em quá, tại chúng ta nổi tiếng quá mà, vô tình họ làm anh khổ sở vì nhớ em. Anh ước, giá mà em xuất hiện trước mặt anh mấy phút thôi, anh... vậy là quá đủ. Thế mà có lần như vậy thật, mình gặp nhau 10 phút rồi em đi. Anh đem chuyện kể còn chẳng có ai tin, anh cũng chẳng tin, người yêu nhau, có bao giờ muốn xa nhau đâu chứ.
Thế rôi... . thời gian cũng giúp anh vơi bớt nỗi nhớ em,nó làm anh thích ứng khi không có em bên cạnh. Không cần em chúc anh ngày mới, chẳng cần em phải chúc ngủ ngon,anh vẫn sống an lành. Em đứng trước mặt anh bây giờ dần như người xa lạ, chỉ khác là em còn yêu anh, và anh... còn thương em thôi.
Anh muốn yêu em như ngày xưa, muốn lắm, nhưng mà... anh không làm được nữa rồi.
Em là cô bé đáng để yêu nhưng mà ... ừ thì...

Friday, 25 September 2015

Lạc bước tình yêu

Quỳnh Hoa đối đáp lại rồi bước ra khỏi cửa. Cô chẳng thấy lo sợ gì nữa cả. Mọi gánh nặng đã được trút bỏ mà nhẹ lòng hơn cả là bỏ được gã đàn ông hèn nhát như Quân.
Quỳnh Hoa được mọi người đánh giá là một cô gái xinh xắn và ngoan ngoãn. Cô cũng có khá nhiều người đàn ông để ý. Thế nhưng tình yêu là lẽ chẳng ai lí giải nổi, từ ngày còn là sinh viên, Quỳnh Hoa đã chỉ một lòng một dạ yêu Quân. Điều tồi tệ là ở chỗ, cô từ chối những lời tỏ tình khác để yêu Quân nhưng lại vấp phải sự phản đối quyết liệt từ phía mẹ anh.
Dẫu Quỳnh Hoa không phải là một cô gái tệ nhưng rốt cục cô vẫn chỉ là một cô gái nông thôn, tỉnh lẻ. Còn Quân lại là cậu ấm con một gia đình khá giả ở thành phố. Cô chẳng thể nào giải thích hay chứng minh tình yêu thật sự của mình bởi vì trong mắt bà Như mẹ của Quân, cô chỉ là một đứa “hám tiền, lợi dụng”.
Yêu Quân, cô chưa bao giờ nhận từ anh một món quà đắt tiền nào. Cô cũng sợ người ta đánh giá nhầm bản thân cô là kẻ đào mỏ. Cô không muốn tình yêu chân thành của mình nhuốm màu toan tính vì thực tâm cô không hề muốn như vậy. Nhưng ngay cả cái danh dự ấy của cô cũng bị bà Như cho rằng đó là sự "toan tính dài lâu" mà thôi.
Yêu nhau hơn 4 năm từ ngày đại học, Quân cứ lần lữa, lần lữa mãi không chịu đưa Quỳnh Hoa về ra mắt. Nhiều đêm cô khóc thầm vì quá mệt mỏi với tình yêu này. Cũng đã có lúc cô nghĩ sẽ chia tay để giải thoát cho chính mình vì cô cảm nhận thấy Quân không kiên quyết bảo vệ tình yêu của hai đứa. Nhưng khi cô muốn dừng lại, Quân cầu xin cô khiến cô mủi lòng. Con gái vẫn thường luôn như vậy, và Quỳnh Hoa cũng chẳng phải là ngoại lệ.
Tuổi xuân ngày một qua đi, sự đợi chờ của Quỳnh Hoa mỗi lúc thêm dài ra. Cô muốn hoặc là dừng lại, hoặc là phải thay đổi. Buổi tối hôm đó, sau khi tranh luận gay gắt với nhau về chuyện tương lai, cuối cùng Quân đứng lên chốt hạ:
- “Em chửa đi, có con ắt cụ sẽ phải cưới. Anh hết cách rồi, chỉ còn nước đó thôi”.
Quỳnh Hoa bật khóc. Ở đời này cô ghét nhất là việc phải dồn người khác vào chân tường, phải để người ta chấp nhận mình trong miễn cưỡng. Nhưng biết làm sao được khi cô yêu anh và muốn được bên anh. Đúng là không còn cách nào khác cả. Cô nhắm mắt đưa chân, cô chỉ cần có Quân bên cạnh, mọi thứ cứ để thời gian trả lời.
Vậy là Quỳnh Hoa nhắm mắt đưa chân, cô đành bỏ mặc danh dự của gia đình, bản thân và sự khinh thường từ phía bố mẹ Quân để mang bầu. Ngày cô biết mình có thai, cô đã khóc òa trong hạnh phúc. Đó không phải là niềm vui vì cô có được “tấm vé thông hành” để làm vợ Quân. Nó chỉ đơn giản là niềm hạnh phúc của một người mẹ khi biết giọt máu trong bụng mình đang lớn từng ngày. Khoảnh khắc ấy, cô thấy mình mạnh mẽ. Cô không có quyền dừng lại nữa, cô phải đấu tranh vì con mình.
Quỳnh Hoa ra mắt bà Như khi cái bụng đã nhấp nhô mà nhìn vào ai cũng biết là cô bầu bí. Dù được nói trước, dù đã xác định tâm lí nhưng khi cô mở lời chào bà Như, cái cười nhếch mép của bà khiến cô lạnh sống lưng. Bà vẫn giữ thái độ dửng dưng như thế. Khi người ta đã ghét, lại buộc phải chấp nhận vì một sự đã rồi thì cái ác cảm chẳng những không giảm đi mà còn ngày một tăng lên. Quỳnh Hoa biết là vậy, nhưng vì con cô sẽ cố gắng.
Buổi gặp mặt ấy là một cơn ác mộng với Quỳnh Hoa. Điều cô cảm thấy sợ nhất không phải là việc bà Như lạnh nhạt mà là sự im lặng đến ghê người của Quân. Ở nhà, bên cạnh mẹ, anh như một con người hoàn toàn khác. Cô dần hình dung ra 4 năm qua anh đã yếu ớt kháng cự để đấu tranh yêu cô như thế nào. Có vẻ như, anh đã không làm gì cả. Ngoại trừ cái việc… khiến cô mang bầu.
Bà Như tỏ thái độ khinh thường ra mặt nhưng trước phản ứng thái quá của mẹ, Quân cứ ngồi nép một chỗ. Sự thất vọng trong Quỳnh Hoa dâng trào. Cô đã làm những gì? Cô đã yêu người đàn ông yếu đuối và bạc nhược này ư? Thậm chí cô còn quyết định sinh con để được bên anh ta?
- “Cô đừng tưởng có bầu là dễ dàng bước chân vào nhà tôi. Tôi sẽ cho cô đủ tiền dưỡng thai, đợi sinh nó ra, xét nghiệm ADN, nếu đúng dòng máu nhà này thì cưới”.
Quỳnh Hoa chết lặng người khi nghe bà Như nói. Điều mà cô mong đợi là một sự đứng lên mạnh mẽ phản đối ý kiến cay độc ấy từ phía Quân bởi vì hơn ai hết anh hiểu đứa bé trong bụng cô là con ai. Nhưng anh ngồi yên, nghe mẹ bàn tính.
Cô mỉm cười:
- “Thưa bác, có điều này cháu muốn nói. Đúng là cháu đã định “chụp mũ” anh Quân nhưng có lẽ cháu không lừa nổi bác. Đứa bé không phải là con anh ấy. Cháu sẽ tự rút lui. Cháu khâm phục sự tỉnh táo đến tàn nhẫn ấy của bác”.
Quỳnh Hoa đối đáp lại rồi bước ra khỏi cửa. Cô chẳng thấy lo sợ gì nữa cả. Mọi gánh nặng đã được trút bỏ mà nhẹ lòng hơn cả là bỏ được gã đàn ông hèn nhát như Quân. Giờ cô thấy mình mạnh mẽ hơn lúc nào hết. Vì cô đang có một đứa con lớn dần trong bụng.

Người con gái tôi không yêu

Nằm bên cô ta, tôi thấy nhớ em da diết. Em – cô gái tôi không hề yêu!
Em làm cùng chỗ với tôi, cứ khờ khờ, dại dại làm sao ấy. Em vào làm sau tôi. Em trẻ măng, gương mặt đáng yêu nhưng hay buồn. Mà tôi thì chúa ghét đàn bà làm cái bộ mặt rầu rĩ. Cuộc đời vốn đã không dễ chịu, đừng tự tạo thêm cho mình áp lực mới phải. Vì thế, cho dù em đẹp, tôi cũng không ấn tượng với em.
Đám đồng nghiệp trong công ty đồn em thích tôi. Nhưng tôi không quan tâm lắm. Chuyện như thế vẫn thường xảy ra. Tôi không vỗ ngực nhận mình hút gái, nhưng có lẽ cái tính khi thi thoảng hài hước, lắm lúc bất cần đời của tôi lại cứ khiến chị em nhao nhao lên. Một gã trong công ty có vẻ lấy làm lạ khi tôi không đoái hoài đến em, mặc dù em thích tôi và mặc dù em đẹp hơn cả tỉ lần những cô gái mà tôi từng yêu chơi, thậm chí là từng lên giường:
- “Dạo này sao thế, em ấy ngon thế lại si mê ông như điếu đổ, sao không thử?”
- “Không thích” – Tôi trả lời tỉnh bơ.
- “Sao thế, em ấy đẹp và ngây thơ mà”
- “Uhm, đẹp thật. Nhưng không muốn phải chịu trách nhiệm. Với tôi, yêu là một cuộc chơi mà ở đó hai người cùng chấp nhận luật. Em ấy có vẻ như không hiểu và tôi thì không muốn em ấy hối hận sau trò chơi đó”.
Đúng là thế, đám bà yêu tôi thua em ấy cả triệu lần nhưng họ hơn ở một điểm: dám chấp nhận. Họ cũng không thiết tha và mong đợi gì tình yêu này cả. Tôi có thể đến và đi. Tôi không sợ phải chịu trách nhiệm nhưng tôi sợ phải chịu trách nhiệm với một người mà tôi không yêu!
Thực ra, lí do duy nhất khiến tôi không yêu em không phải là những điều đó mà bởi vì em… quá giống với người đó. Người con gái mà tôi đã từng yêu hơn cả bản thân mình. Tôi đã từng mang tới cho cô ấy quá nhiều hi vọng để rồi cô ấy tấm tức ra đi trong tiếc nuối. Chúng tôi cũng đã sống như vợ chồng, tôi đã nỗ lực từng ngày để cuộc sống của hai đứa tốt hơn.
Nhưng rốt cục, tình yêu và sự chân thành ấy chẳng có nghĩa gì. Cô ấy chờ đợi tôi quá lâu. Bố mẹ cô ấy không chấp nhận tôi vì tôi không xứng với gia đình họ. Mặc cho em đã từng bỏ nhà theo tôi nhưng rốt cục, em đã mất niềm tin vì tôi cần nhiều thời gian hơn nữa để làm được cho cô ấy những điều khiến cô ấy tự hào.
Cô ấy ra đi, lấy một tấm chồng và hôn nhân trở thành bi kịch. Không bi kịch sao được khi mà tim không yêu và tâm thế miễn cưỡng. Tôi nghe tin về cô ấy, thấy lòng mình đau.
Và giờ là em!
Em cũng mỏng manh, yếu đuối và yêu không cần điều kiện y như cô ấy. Nhưng em không phải mẫu người dám “đánh đu” với đời. Nếu bị tổn thương, em sẽ gục ngã. Mà tôi thì không muốn em như vậy. Thế nên, tôi tuyệt đối Không yêu em!
Tôi đã từng hẹn hò, cặp kè mà đúng hơn là dạo chơi với nhiều cô gái khác sau khi chia tay người yêu đầu. Đó là những cuộc tình như một trò chơi mà hai người trong cuộc dám chấp nhận thất bại. Mọi thứ đến với chúng tôi nhẹ nhàng và ra đi cũng không dằn vặt lẫn nhau.
Em biết tất cả những điều đó về tôi nhưng em vẫn thầm yêu. Em lẽo đẽo chạy theo tôi mỗi ngày, lo tôi ốm, lo tôi mệt. Em làm cơm trưa cho tôi, tới nhà chăm sóc khi tôi say rượu cả ngày trời. Đổi lại, tôi chỉ gửi lại em vài câu tỉnh lạnh:
- “Anh không bắt em làm những điều này. Đừng hi vọng quá nhiều vì anh không yêu em”.
Em chẳng bao giờ trả lời tôi về những câu nói đại loại như vậy. Em chỉ luôn im lặng. Giống như thể yêu là việc của em, chỉ riêng em mà thôi.
Hơn 1 năm trời, kể từ ngày em thú nhận yêu tôi, không một ngày nào tôi không thấy em. Đôi khi sự có mặt của em làm tôi thấy phiền phức và mệt mỏi nhưng nó lại trở thành một thói quen.
Một ngày tháng 8, trời ngả sang thu, em không đi làm. Đó là lần đầu tiên tôi thấy em nghỉ!
Tôi hơi nóng ruột.
Ngày thứ hai, tôi khó chịu và bực bội. Nhưng tôi không có số của em.
Ngày thứ ba… em gọi tới! Em hẹn gặp tôi ở quán cà phê gần công ty. “Quái thật, sao tôi phải đi gặp em khi mà tôi không yêu em?” – tôi nghĩ thầm trong bụng như thế khi mà tôi đang trên đường sang quán. Tôi thấy mình khó hiểu và kì cục.
- “Anh khỏe chứ?”
- “Khỏe! Sao em nghỉ thế?”
- “Em bận việc”
- “Xong chưa?”
- “Cũng sắp rồi”
- “Uhm”
Chúng tôi chỉ nói ngần ấy câu. Cũng chẳng có gì hơn để nói cả. Tôi ngồi nhâm nhi ly cà phê. Em nhìn đồng hồ và đứng dậy:
- “Em về đây. Nếu có thời gian, anh tới dự nhé”.
Em đặt lên bàn tấm thiệp hồng. Trong khoảnh khắc, chân tay tôi bủn rủn. Tôi đoán nó là của em nhưng ngàn lần, vạn lần tìm cách thuyết phục không phải thế.
Tôi nắm lấy tay em níu lại:
- “Em lấy chồng?”
- “Vâng, cũng phải thế thôi anh”
- “Sao lại thế…?”
Em quay lại nhìn tôi:
- “Vì anh không yêu em, nên em đi lấy chồng”.
- “Đừng”
Trong đầu tôi xuất hiện nỗi ám ảnh về người cũ. Cô ấy cũng vì muốn quên tôi mà lấy chồng. Rốt cục thì sao? Cô ấy đã khốn khổ vì cuộc hôn nhân đó.
Với em, thực ra tình cảm trong tôi là gì? Sự thương hại hay là tình yêu? Tôi sợ em sẽ khổ khi đi lấy chồng, là tình thương của một gã đàn ông từng chịu nhiều tổn thương hay sợ mất em?
- “Em đừng lấy chồng”
- “Nhưng… anh không cần em, còn người đó thì khác”
- “Đừng dùng một người để quên một người. Em sẽ khổ”.
- “Nhưng điều đó còn dễ chịu hơn nhiều việc ôm mình tình yêu không bao giờ được đáp lại”
- “Nếu anh nói, anh yêu em, em sẽ hủy cưới chứ?”
- “Anh chỉ đang thương hại em mà thôi”
- “Không, là anh yêu em”
Em yên lặng rồi giật tay ra khỏi tôi:
- “Kể cả thế, cũng đã quá muộn rồi. Em không thể hủy cưới. Em sẽ không bao giờ bỏ người đó”.
Tôi chết lặng nghe em nói. Tôi buông tay em ra… Em lặng lẽ bước về phía cửa. Còn lại mình tôi với tấm thiệp hồng cay đắng mà em trao. Tôi lật giở tấm thiệp, là tên em và… tên tôi.
Tôi thấy sống mũi mình cay cay, tôi lao ra khỏi quán và tìm em.
- “Em ở đây này!”
Em đứng khuất sau hàng cây trước quán để chờ tôi. Em tài quá. Em biết là tôi sẽ đau khi mất em, biết là tôi sẽ níu kéo. Hình như trong cuộc chơi này, em là người nắm luật rất chắc, bởi vì em hiểu đối thủ của mình. Em đã dám chơi và dám chịu hậu quả.
Tôi bước tới ôm em vào lòng:
- “Mình hẹn hò nhé”
- “Em còn đang cân nhắc, vì xem ra, anh chơi trò yêu kém quá”
Tôi bật cười. Tôi thấy yêu đời. Tôi giữ tấm thiệp đó lại. Bao giờ tôi và em cưới, tôi sẽ làm mẫu y hệt thế.

Friday, 18 September 2015

VỊ TÌNH YÊU

Anh – người làm tôi tin vào tình yêu.
Trước đây tôi luôn nói không tin vào tình yêu. Tình yêu là gì? Một thứ cảm xúc không màu, không mùi, không vị, không cầm, không nắm được. Vậy sao phải tin vào một thứ hư ảo như thế?
Nhưng anh đã đến, anh làm cho tôi biết và tin rằng tình yêu là có thật. Anh làm cho tôi tin anh yêu tôi, tin rằng dù có chuyện gì xảy ra, dù tôi có làm tổn thương anh thế nào anh vẫn yêu tôi. Và anh cũng cho tôi biết thế nào là vị của tình yêu.
***
Anh yêu tôi bằng một tình yêu đơn thuần, không vị lợi. Với anh yêu chỉ là yêu. Anh cố gắng đáp ứng những yêu cầu trẻ con, vô lý của tôi, ngay cả cái tính bướng bỉnh hiếu thắng anh cũng cưng chiều coi đó là điểm đáng yêu. Anh cho tôi cảm giác trên đời này ngoài bố mẹ thì anh là người yêu thương tôi hơn cả. Dĩ nhiên tình yêu đâu chỉ có vị ngọt như thế, nó cũng có cả những vị mặn của nước mắt chứ. Yêu mà, đâu ai tránh được những lúc hờn mát nhau, nhưng có lẽ anh không có cách nào thắng được những giọt nước mắt của tôi, nên anh lại nhận sai, lại dỗ dành tôi như đứa trẻ. Tôi vẫn mãi nghĩ tình yêu sẽ mãi như thế, chúng tôi sẽ sống trong cuộc sống màu hồng như vậy. Nhưng ai rồi cũng lớn lên cũng phải đối mặt với những màu sắc khác của cuộc sống.
Biến cố xảy ra khi bố anh bị bệnh mất, mẹ anh có người khác. Anh vẫn yêu tôi, chúng tôi vẫn bên nhau. Nhưng anh lại trở lại với những thú vui trước kia, trò chơi không mới lạ, nhưng anh lại đam mê cảm giác bởi những thứ thuốc kích thích, chiếu bạc, quán bar mới là nhà. Anh vẫn là anh vẫn yêu chiều, vẫn cho tôi tình yêu màu hồng. Nhưng rồi tình yêu đó dần chuyển màu bởi những thú vui kia. Anh càng ngày càng lao vào như con thiêu thân. Tình yêu cũng có lúc thua bi thảm như vậy. Lời chia tay cũng chỉ sớm muộn.
Nhưng dù tình yêu thua, nhưng tôi vẫn tin vào lời: "Anh yêu em, mãi yêu em" của anh.
Chia tay được một thời gian ngắn, vô tình online ngồi nói chuyện. Trời! Chuyện gì thế này, một người từ 75kg xuống 55kg trong có vài tháng, anh không còn là anh nữa: nói chuyện bất cần, không ăn, không uống, chỉ mong được chết thôi sao? Sao anh có thể nghĩ như vậy được chứ? Thứ thuốc mà người ta gọi là "đá" đó là gì mà sao nó hủy hoại anh như thế này?
"Anh có biết anh như vậy em đau lòng lắm không? Anh đang hành hạ bản thân mình hay anh hành hạ chính em?"
Và tôi đã nghĩ ra một cách, nói xoáy vào sĩ diện đàn ông, nhục mạ, thậm chí lấy bản thân mình ra đánh cược, nhưng tất cả đều không vực anh dậy nổi. Cuối cùng khi lỡ lời nhắc đến bố mẹ anh, anh nổi khùng nói tôi: "Cút"
Từ đó chưa bao giờ anh nói ra, cho dù tôi chọc giận anh thế nào. Lần này anh giận thật, giận đến đỉnh điểm rồi. Nhưng tôi lại thấy có chút hi vọng, bố mất, mẹ có người khác, thì chỉ còn em trai anh là điểm tựa cuối cùng. Anh thương nó nhất mà. Tôi đã lấy việc đó để buộc anh phải thay đổi bản thân. Không biết có kết quả hay không nhưng đêm đó tôi đã khóc, khóc một đêm, vì em biết sau khi nói ra những lời như vậy, anh sẽ không bao giờ còn có thể yêu tôi được nữa. Tôi mất anh thật rồi.
Nhớ valentine anh nói:
- Vợ ngốc, em thì cái gì cũng chỉ được vừa phải, không ngọt quá, không được đắng quá. Socola loại nào em cũng chê.
- Dĩ nhiên rồi, socola là hương vị của tình yêu mà: ngọt quá sẽ ngán, đắng quá sẽ khó ăn, vị thanh thanh vừa phải mới là tình yêu bền nhất.
- Em phá lệ đi, ăn socola ngọt này đi, anh sẽ cho em tình yêu chỉ có ngọt nhưng sẽ không bao giờ ngán.
Nhưng hóa ra tình yêu ngoài vị ngọt, mặn, nó còn có vị chua xót, và vị đắng nữa. Anh lại lần nữa thất hứa với em rồi.
Ba năm sau, chẳng ai ngờ một người chưa tốt nghiệp nổi cấp 3 như anh mà lại là ông chủ một công ty lớn.
- Xin hỏi tổng giám đốc Phạm Nhật Minh, như anh nói có những lúc anh khó khăn vô cùng, anh muốn buông xuôi tất cả, vậy động lực là đâu để anh vượt qua tất cả ạ?
- Haha, tôi tưởng câu này cô phải biết hơn tôi chứ? Động lực à, là tại vì tôi yêu nhầm phải người con gái hám tiền, muốn bỏ tôi vì lúc đó tôi chẳng có gì trong tay, lại còn xúc phạm gia đình tôi.
- Xin hỏi anh một câu nữa thôi, anh đã thành công nhưng bên cạnh anh vẫn chưa có bóng hồng, không biết có phải vì cô gái đó mà anh không muốn yêu nữa không ạ?
- Cô ta đâu có gì mà để tôi không dám yêu nữa chứ, chỉ là tôi phải tìm người tốt một chút để cho cô ta thấy, việc không yêu cô ta nữa là may mắn cho tôi.
- Vâng chúc anh sớm tìm được hạnh phúc. Xin phép anh, báo ra chúng tôi sẽ gửi cho anh ạ.
- Cô Phương Nghi, tôi hi vọng cô viết một bài hay.
"Hay ư? Nghe anh kể về gian truân khó khăn khi lập nghiệp, anh có biết em đau thế nào không? Anh cố tình kể cặn kẽ vậy là để em viết bài báo hay, hay là anh cố tình đâm dao vào tim em?" Những lời này dù sao tôi cũng không dám nói, chỉ âm thầm nuốt nước mắt vào trong thôi.
- Cô xin tài trợ hay cô ra lệnh cho tôi tài trợ chương trình này? Thái độ cầu khẩn đâu? Hay cô vẫn nghĩ tôi còn yêu cô nên cô chỉ cần nói vài câu là được. Không cho tôi thấy thái độ cầu xin của cô thì tôi không ký.
Anh cố tình gây khó dễ, nhưng không hiểu sao, đứng trước anh, tôi lại không phản bác được. Dù biết lời anh nói là sai, nhưng tôi vẫn im lặng.
- Này Nghi, tao vừa nghe tổng giám đốc bên tao nói " vẫn yêu mày" là sao? Đừng nói với tao anh ấy là người mày chờ 3 năm nay nhé.
Loan cô bạn chơi thân từ sau khi chia tay anh. Tôi gặp Loan trong hoàn cảnh trớ trêu, chia tay anh, tôi đi uống rượu một mình, say quá không về nổi, mà cũng không hiểu sao tôi lại ôm Loan khóc lóc kể lể, rồi Loan chẳng hỏi han gì đưa tôi về nhà cô ấy. Từ đó chúng tôi thân nhau, Loan vẫn hay dí tay vào trán tôi mà nói: may mà hôm đấy gặp được người tốt như tao, chứ không mày sang Trung Quốc vào lò mổ nội tạng rồi.
- Uhm
- Hả? Vậy thì tao hiểu vì sao anh ý cứ làm khó mày, còn mày thì chẳng dám phản kháng câu nào rồi. Nhưng mày làm gì sai mà anh ấy cứ gây khó dễ mày như thế? Cái tính không chịu nhường ai của mày đâu? Sao không mắng cho ông ý một trận
- Mày bé mồm thôi, mày là nhân viên đấy. Thôi tao về làm lại báo cáo rồi mai sang, hôm nào gặp sau nhé.
Đã 2 tuần rồi, Minh hôm này cũng gây khó dễ từ câu chữ cho đến thái độ, và lời nói của anh luôn xoáy vào chuyện quá khứ:
Cô nghĩ cô là ai? Cô còn là người yêu tôi chắc.... Cô đã tìm được gã nào lo cho cuộc sống của cô chưa ? Bây giờ cô thấy tiếc tôi nên ngày nào cũng đến đây hả ?....
Nhưng đỉnh điểm là khi
- Sao ? Hay là cô hay lấy thân mình đổi lấy tài trợ ? Cô nghĩ bây giờ cô xứng để đổi với tôi sao ?
Không thể kiềm chế hơn tôi đã tát anh. – Anh đừng quá đáng, gần một tháng nay là chính anh yêu cầu tôi phải đến, tôi đã nhịn anh như vậy rồi anh đừng được nước làm tới.
Nói xong tôi chạy ra ngoài, vô tình lại gặp Loan.
- Nghi mày sao thế, sao khóc thế, tổng giám đốc làm gì mày ?
- Mày đừng hỏi nữa, tao về đây.
Loan không thể đứng nhìn như vậy được. Loan là người hiểu rõ Nghi đã phải chịu những dằn vặt tổn thương ra sao khi chia tay Minh mà. Xông thẳng vào phòng tổng giám đốc.
- Anh Minh, tôi luôn tôn trọng anh, anh tài giỏi, đối xử tốt với nhân viên, nhưng anh đừng quá đáng với Nghi như thế. Chia tay anh là do nó hay do bản thân anh, anh có biết thời gian chia tay anh nó...
- Cô thì biết gì, đi ra ngoài.
- Anh thử tìm nhật ký nó viết thì anh sẽ hiểu, nó viết trên máy tính .
Nghi viết nhật ký thì anh không bất ngờ, cô vốn giỏi văn mà. Nhưng trong nhật ký đó viết gì thì lại làm anh tò mò.Anh có nên lấy máy tính cô để xem không?
Ra khỏi phòng anh, đã dự tính trước anh sẽ làm khó, nhưng không nghĩ anh lại làm đến mức này. Đối mặt với người mình yêu suốt 8 năm, người luôn chiều chuộng, luôn là nơi chắn bão táp cuộc đời để mình sống cuộc sống yên bình nhất nay lại gây khó dễ không biết nên có cảm giác gì nữa. Tôi nên vui vì anh đã thành công? Tôi nên buồn vì anh làm khó mình? Tôi nên giận vì anh không hiểu những gì tôi đã làm vì anh? Thật sự không dám suy nghĩ cảm giác trong lòng. Ba năm qua, dù biết không thể quên anh, vẫn hi vọng một ngày nào đó lại được nép trong vòng tay ấy. Nhưng dù hi vọng thì cũng biết điều đó là rất khó. Ba năm qua luôn đấu tranh với việc anh có thể tự đứng lên được nữa không? Mong là anh sẽ đứng lên được. Nhưng anh đứng lên được thì cũng đồng nghĩa người anh cần không phải là tôi nữa.
Đang không biết phải nói với cấp trên thế nào khi để mất nguồn tài trợ lớn này thì điện thoại reo.
- Alo
- Nghi hả? Giám đốc bên Tân Sơn vừa gọi điện xin lỗi em và mong anh cho em nghỉ 2 ngày để chuộc lỗi. Em cứ nghỉ đi nhé, không trừ lương, trừ phép gì đâu. Vậy nhé
Làm gì có chuyện tốt thế, sếp nổi tiếng khắt khe, với lại cái người vừa hành hạ mình sao tự nhiên tốt thế. Kệ cái kiểu vừa đấm vừa xoa này, cứ biết nghỉ đã, chứ đến công ty cũng chẳng làm gì nổi với cái tâm trạng này.
- Anh nể chú lắm đấy, bây giờ chú cho người sang lấy máy tính cái Nghi đi. Nhưng mà đừng làm gì mất dữ liệu đấy nhé. Nghi mà không nộp bài là anh lao đao đấy.
- Em biết rồi, cảm ơn anh nhé.
Minh cấp tốc cho người lấy máy tính của Nghi về, mất một thời gian tìm tất cả các ổ mới thấy file nhật ký.
Ngày ... tháng ... năm...
Vết thương đau rồi sẽ lành, cố lên
Heo béo, chồng hứa là ăn đúng giờ đấy nhé.
Ngày... tháng... năm...
Hôm nay trời mưa to, bão heo ạ, đổ cây, may mà em vừa về sợ quá. Mưa to ầm ầm, em sợ lắm. Nếu có anh ở đây anh sẽ cười em ngốc ở trong nhà còn sợ nhưng vẫn ôm em anh nhỉ?
Trời đang mưa bão, anh đừng đi ra ngoài nhé
Ngày... tháng ... năm...
Em ốm mất rồi, anh cũng giữ sức khỏe nhé, đừng tắm đêm ốm anh ạ
Ngày.... Tháng ... năm...
Trời toàn 40 độ này sao mà chịu được anh nhỉ, nên anh phải giữ sức khỏe hơn nha.
Ngày.... Tháng ....năm.... Hôm qua đi đường em chợt nhớ ra là mình nên có điều khoản kể cả cãi nhau chồng hoặc vợ đều phải ôm đối phương. Vì bây giờ đi đường em rất kỳ thị các đôi ôm nhau. Em hâm thật yêu nhau thì không nghĩ đến khi chia tay mới nghĩ ra. Ngày... tháng ... năm Không biết anh có người yêu mới chưa nhưng anh không được đưa em ấy đi đến những nơi em đã đưa anh đến (đưa đi là thịt đấy). Không được nói những câu đã nói với em, không được chiều em ấy như đã chiều em, không được... Em đanh đá nhỉ, nhưng mà em tham lam quá anh ạ, anh có còn là của em đâu mà em được cái quyền đó. Ngày... tháng ... năm.... ..... *** Trời, vừa nghỉ 2 ngày, đi làm đã phải đến công ty ác ma đó, lại gặp anh... - Tổng giám đốc, chào anh tôi... - Chúng ta đi luôn - Đi? Đi đâu? Tại nhà hàng. - Sao lại đưa tôi đến đây? - Đây là nhà hàng không đến ăn thì làm gì. - Nhưng chúng ta cần bàn về tài trợ mà. - Chẳng lẽ cô không bao giờ vừa ăn vừa bàn à. Ăn đi Một lúc sau, có một bé gái dễ thương chạy đến đưa cho Nghi một con hạc giấy và nói - Con chúc cô luôn xinh đẹp Tiếp sau đó từng bạn nhỏ xuất hiện và mỗi bạn đều đưa cho Nghi một con hạc giấy và nói một lời chúc: - Con chúc cô luôn khỏe mạnh - Con chúc cô luôn vui vẻ - Con chúc cô luôn hạnh phúc - Con chúc cô.... Đến khi cả một bên bàn của Nghi toàn là hạc giấy. Minh nói :
- Thử gỡ hạc giấy ra xem bên trong đi.
Dù nửa tin nửa ngờ nhưng Nghĩ cũng mở ra. Bên trong có một hàng chữ
Anh xin lỗi
Mỗi con hạc đều có hàng chữ:
Anh biết sai rồi
Anh yêu em
Anh chưa bao giờ hết yêu em
Anh chỉ có một người vợ đó là em
Lấy anh nhé
....
- Nghi lấy anh nhé.
Không biết từ bao giờ Minh đã cầm bó hoa và hộp nhẫn đến bên Nghi.
- Sao anh lại...
- "Em yêu anh, thật đấy, em nói những lời quá đáng với anh chỉ muốn anh có trí tiến thủ, làm nên sự ngiệp thôi. Bây giờ anh đã làm được rồi, em lại hi vọng anh được hạnh phúc"
- Anh!!!
- Đừng trừng mắt với anh như thế, anh xin lỗi anh đã đọc nhật ký của em mà không nói gì, nhưng không đọc sao anh biết được em còn yêu anh nhiều như vậy.
Nghi anh xin lỗi, thời gian qua đã làm tổn thương em. Tha lỗi cho anh nhé. Nhưng vì anh quá hận, có yêu nên mới hận, anh luôn yêu em chưa bao giờ thay đổi, lấy anh nhé, để anh có cơ hội sửa sai.
Nở nụ cười tinh nghịch vốn có – Em... sẽ nhận hoa nhưng không nhận chiếc nhẫn này. Em đã có chiếc nhẫn giá trị hơn rồi.
Nghi tháo chiếc vòng trên cổ xuống đưa ra chiếc nhẫn bạc.
- Anh còn nhớ chiếc nhẫn này không? Em luôn mang nó theo, hi vọng một ngày anh lại đeo nó cho em
Sao Minh quên được chiếc nhẫn này chứ, đây là nhẫn cặp của anh với Nghi trên còn khắc chữ cái tên của hai người mà. Minh cũng đưa ra chiếc nhẫn của anh cho Nghi.
Minh cầm tay Nghi nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út, thì thầm bên tai Nghi
- Anh yêu em
- Heo ngốc, em cũng yêu anh.
Tình yêu còn một vị hạnh phúc nữa.

Thursday, 17 September 2015

Hối Hận Muộn Màng

Cô- một cô gái xinh xắn, học giỏi, nhà giàu, một hotgirl thật sự, nổi tiếng vậy, k biết đến bao nhiêu chàng trai theo đuổi. Còn nó, nó chỉ là một con người bình thường, k đẹp trai, nhà cũng chẳng quyền thế gì, nên chẳng có gì nổi bật. Một sự trùng hợp lạ kì, nó và cô lại học cùng khối, chỉ là khác lớp, nhưng lại là hàng xóm của nhau. Nó chỉ biết chút chút về cô, còn cô tất nhiên chẳng biết gì về nó. Cũng k hiểu có phải tại số hay k mà nó và cô học thêm cùng nhau 3 môn liền, còn kì lạ nữa, có môn cô ngồi trc nó, có môn cô ngồi sau nó, có môn cô lại ngồi ngay cạnh bàn của nó. Nhưng nó k để ý nhiều đến cô, chẳng nói chuyện vs cô, và cô cũng chẳng nói chuyện với nó. Chỉ khi cô hỏi nó vài điều k hiểu nó và cô mới có chuyện để nói. Nó khác với những chàng trai còn lại, nó k bh dựng chuyện để đc nói chuyện vs cô, k phải nó chảnh, chỉ là nó luôn có tư tưởng trong đầu, đó là học. Một buổi tối như mọi ngày, sau khi làm xong 1 đống bài tập, nó lại thư thả đầu óc vs Fb một chút, khi định sập máy, nó bỗng nhận đc 1 tin nhắn từ 1 nickname lạ hoắc, đó là cô... Nó có vẻ vui vẻ hơn, sống hòa nhập hơn từ khi cô và nó nói chuyện như vậy.
Một năm trôi đi nhanh chóng, nhưng đối với nó k hề. 365 ngày, ngày nào cũng vậy, nó đc gọi dậy từ 4h30. Và 365 ngày, k dưới 10 lần cô nhắc đến chuyện tình cảm với nó, nhưng nó vẫn khéo léo kết thúc hoặc cố gắng chuyển qua chuyện khác để nói với cô. Có lẽ mọi chuyện sẽ k có gì thay đổi nếu ngày hôm đó k sảy ra, nó đăng ngồi chật vật với 1 đống bài tập, nói là vậy nhưng cũng chẳng nhiều lắm. Cô nhắn tin cho nó nhẹ nhàng, tình cảm, nhưng nó chỉ rep lại 1 câu vô tình: "Đang học, có gì để sau." Nó vẫn vậy, vẫn như 1 thằng vô cảm, vẫn ít quan tâm đến những người xung quanh. Kì thi học kì sắp đến mà, chắc cô cũng đang học gấp rút nên k nhắn tin cho nó - nó nghĩ vậy. Một ngày, hai ngày, ba ngày,... rồi 1 tháng... nó k nhận đc 1 tin nhắn nào từ cô cả, k còn những lời chúc ngủ ngon hằng đêm, k còn những tiếng vi vu mỗi sáng. Nhưng nó vẫn để yên tất cả, k nhắn đc cho cô một tin nào cả, vì nó, vẫn đang say đắm trong cái lí do mà nó tự ảo tưởng.
Thi học kì, rồi tổng kết, rồi bế giảng, nó và cô vẫn k liên lạc, nó vẫn vậy, vẫn mãi là nó, 1 chàng trai đầy nhiệt huyết nhưng vô tâm khác lạ, k lạnh lùng, k kiêu sa, nhưng khác lạ, có chút vô tâm... Hè đến, nó vẫn đi học thêm, vẫn học rất đều đều, nhưng nó k gặp cô nữa, chắc cô đã chuyển đến chỗ học tập tốt hơn. Cứ như vậy, mùa hè rong chơi qua đi, mùa thu, mùa tựu trường đến, nó vẫn k gặp cô. Ngày tựu trường đến, rộn ràng sân trường biết bao người, nhưng trong tim nó có chút gì đó quặn lại, người nó tìm kiếm k phải những người kia... Cũng ngày đó, nó đọc đc 1 blog cách đến tròn 2 tháng, đó là của cô, và giờ đây thì nó đã biết đc tại sao nó k còn gặp đc cô nữa. Thì ra cô đã chờ đợi từ nó một tin nhắn, một tin nhắn thôi trong suốt một tháng, nhưng nó vẫn là nó, để rồi cô nghĩ cô k có một chút gì trong tim nó, nên đã quyết định chuyển tới sống cùng gia đình, chuyển trường mới, xa những người ở lại để đến với 1 cuộc sống mới, k có nó. Giờ đây nó mới nhận ra, tình cảm cô trao cho nó là thật lòng, còn nó thì cũng yêu cô mất r. Nó vội lấy điện thoại ra gọi cho cô, nhưng thuê bao mất r, nó lên facebook, nhưng tài khoản đó đã khóa vội từ lúc nào. Nó buồn, gục xuống, nước mắt cũng đã rơi, hối hận và thất vọng vì con người nó, tại sao nó có thể vô tâm như vậy chứ... Nhưng tất cả giờ đây đã quá muộn màng, cô đã đi, bỏ lại nó 1 mk, lẻ loi với một nỗi đau khó nói nên lời....

Định Mệnh

Han ngồi trên chiếc băng trước một cửa hàng thức ăn nhanh với vẻ mặt tức tối. Anh vốn là con trai của một gia đình thuộc hàng thượng đẳng thế mà giờ cái bụng lại hoàn toàn trống rỗng. Đã vậy trong túi không còn một xu để có thể bước chân vào cửa hàng ăn nhanh mà trước đây anh chẳng cần phải ngó tới. Han đứng dậy kéo chiếc vali và bước nhanh, lòng vẫn hậm hực bởi không hiểu vì sao, bố anh lại đuổi anh ra khỏi nhà mà không cho một xu chỉ vì ông ấy đã bắt gặp anh quát lớn và quăng tiền cho một tên hầu trong nhà. Han lang thang mãi mà không biết mình đang đi đâu nhưng hình như anh đã kiệt sức vì đói và mệt. Han gục ngã và thiếp đi lúc nào không biết….!!! Mặt trời lên cao, ánh nắng chói chang rọi vào mắt Han làm anh tỉnh giấc. Anh phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường nhỏ trải ga màu trắng ở cạnh cửa sổ. Trên trán anh chuồm một tấm khăn nóng. Anh còn bàng hoàng vì chưa hiểu mình đang ở đâu thì tiếng một cô gái vang lên khiến anh giật mình: - Cháo còn nóng, anh ăn đi để ngụi, mà này sao anh lại ngất ở trước nhà tôi thế kia? Anh không có nhà à? Han không nói gì cả chỉ đưa tay ra đón lấy bát cháo và không một lời cảm ơn. Han ăn cháo một cách ngon lành trước ánh nhìn không mấy thiện cảm của Sunye. - Trông anh đâu giống kẻ thất học, sao lại không biết lễ nghĩa gì hết vậy? Không một tiếng cảm ơn tôi! Anh có biết tôi đã rất vất vã mới có thể dìu anh vào nhà và tôi đã tốn không ít tiền để mua cháo cho anh, tôi còn phải…. - Cô có thôi đi không? Nếu cô biết tôi là ai chắc chắn cô sẽ không lắm lời như thế, tôi là con trai cưng của chủ tịch tập đoàn đá quý GEMSTON. Cô phải cảm thấy tự hào khi được tôi nghỉ ở nhà cô!!! Sunye bực mình, cơn thịnh nộ nỗi lên khiến cô không nói thêm được gì. Cô đứng phắt dậy, tiến thẳng đến chiếc tủ nơi để vali của Han, cô ném hết đồ đạc, quần áo của Han ra khỏi nhà và quát không thương tiếc: - Anh là hạn người gì thế hả? Con trai của tập đoàn đá quý à? Con trai của tập đoàn đá quý mà phải lang thang và ngất xỉu trên đường không một xu dính túi thế hả? Tại sao tôi lại có thể phí phạm công sức vì một người như anh thế kia, tôi quả thật là ngu ngốc mà. Anh cút đi, cút khỏi nhà tôi ngay và nên nhớ anh đã nợ tôi không ít tiền đấy nhé! Tập đoàn đá quý GEMSTON à? Tôi sẽ đến đó và thanh toán số nợ của anh sau, còn bây giờ hãy cút đi. Han nhặt lại quần áo cho vào vali và lặng lẽ bước đi, đối với Han, đó là một sự sĩ nhục lớn. Dường như những lời nói trong lúc tức giận của Sunye đã vô tình làm tổn thương đến lòng kiêu hãnh của một công tử con nhà giàu. Han bước đi và không hề quay mặt lại nhưng anh đi chưa được bao xa thì té ngã nằm bất động trên đất. Có lẽ cơn sốt tối qua vẫn chưa dứt hẵn. Sunye hốt hoảng, cô bé nhận ra mình đã hơi nóng tính mặc dù không thể phủ nhận Han rất quá đáng. Sunye chạy vội đến bên Han đỡ anh ta lên, quả thật Han sốt cao, mặt anh ta đỏ bừng và ướt đẫm mồ hôi. Sunye dìu Han vào nhà và dùng khăn nóng lau mặt cho anh. Không bao lâu cơn sốt dịu bớt. Đôi mắt Han mở dần ra trông anh có vẻ rất mệt mõi. Han cố bậc dậy, bước xuống giường nhưng Sunye kịp ngăn lại. Cô gái mỉm cười và nhìn Han với đôi mắt ái ngại: - Có lẽ tôi đã quá nóng tính nhưng thật sự anh rất quá đáng. Dù sao tôi cũng không nên tống cổ anh ra khỏi nhà như thế, cho tôi xin lỗi và nếu có thể anh hãy ở lại nhà tôi cho đến khi khỏe hẵn. Mãi đến bây giờ Han mới nằm xuống, anh nhìn rõ hơn Sunye. Cô bé có khuôn mặt tròn, đôi mắt to, sáng và luôn long lanh như có 2 giọt nước trong suốt. Sunye có mái tóc ngắn hơi vàng, có lẽ là vì nắng, trông cô bé không tệ chỉ là hơi dữ tợn một tí. Sunye định quay đi thì Han bỗng lên tiếng: - Tôi thật sự là con trai của chủ tịch tập đoàn GEMSTON, gia đình tôi rất giàu có nhưng tôi vừa bị bố tôi tống cổ ra khỏi nhà chỉ vì ông ấy đã thấy tôi quát lớn và quăng tiền cho một tên hầu trong nhà. Bây giờ tôi không có tiền và cũng không biết phải đi đâu. Tôi hứa sẽ trả lại tất cả tiền tôi đã nợ cô khi tôi trở về nhà nhưng chắc chắn không phải là bây giờ. - Làm sao tôi biết anh không gạc tôi. Tôi xin lỗi nhưng anh không có điều gì để chứng tỏ những việc anh nói là sự thật. Tôi không thể bị gạc bởi vì tiền tôi kiếm được thật sự rất khó. Nhưng thôi, không nhắc chuyện đó nữa, tạm thời anh cứ ở lại đây đi và nếu như những lời anh nói là sự thật thì chắc chắn anh sẽ phải ở lại đây khá lâu. Anh nghĩ ngơi đi, khi nào khỏe hẳn thì tôi sẽ giúp anh tìm việc làm. À tôi là Sunye, còn anh? - Han Han trả lời cụt ngũn và nằm xuống ngủ. Sunye cũng ra khỏi phòng. Cô bé vẫn không ưa gì Han nhưng Sunye cảm thấy tôi nghiệp cho hắn và cô cũng không lạ gì cảnh bị lang thang ngoài đường một mình trong khi cái bụng rỗng tuếch, Sunye không muốn Han bị như thế. ********************* Sunye dắt xe ra khỏi nhà, một ngày mới bộn bề lại bắt đầu với cô. Trước tiên là đi giao sữa và báo, tiếp theo sẽ đi bán bánh rán ở chợ và tối đến cô còn phải đi phục vụ ở quán mì ý. Cô đã phải làm thêm công việc phục vụ từ khi có thêm Han. Vừa định xuất phát thì có cảm giác chiếc xe bị ghì nặng. Quay lưng lại Sunye đã thấy Han ở phía sau lưng mình. Anh ta nhìn Sunye ái ngại. Han suy nghĩ gì đó rồi lại kéo Sunye ra khỏi xe. Anh lên xe, nhìn Sunye mỉm cười và phóng nhanh trên đường trước sự ngỡ ngàng của Sunye. Cô bé đứng sững người và dõi mắt theo Han cho đến khi bóng anh ta khuất hẳn. Mãi một lúc sau, Sunye mới hoàn hồn, cô bé mỉm cười và dường như hiểu ra cái gì đó. Cô quay vào nhà và càng ngạc nhiên hơn, bữa sáng đã được chuẩn bị tươm tất, một mãnh giấy nhỏ trên bàn: Tôi sẽ thay Sunye giao sữa và báo, tôi có thể làm tốt công việc này vì tôi đã nhìn thấy Sunye làm nhiều lần rồi. Hãy ăn sáng và nghỉ ngơi. Đợi đến khi tôi về chúng ta sẽ cùng đi bán bánh rán, được chứ, Cám ơn Sunye vì những ngày qua!!! Không hiểu sao Sunye lại khóc, có lẽ cô bé quá cảm động trước việc làm của Han, anh ta đi làm thay cô bé, anh ta chuẩn bị bữa sáng, anh ta mỉm cừơi và hẹn sẽ cùng đi bán bánh rán, có cái gì đó động đậy ở tim Sunye làm mặt cô bé đỏ ửng lên. Ăn sáng xong, Sunye lên giường nằm và suy nghĩ mông lung. Sunye nhớ đến Han của ngày đầu vô cùng kiêu ngạo và đáng ghét giờ sao lại đễ thương và dịu dàng thế kia. Sunye thả hồn vào dòng suy nghĩ mơ màng thì tiếng phanh của Han làm cô giật mình. - Tôi đã hoàn thành tốt công việc vừa rồi, còn bây giờ ra chợ thôi cô gái lười. Sunye cười tươi và bậc dậy sảng khoái, cả 2 cùng nhau ra chợ với xe bánh rán, Sunye và cả Han thỉnh thoảng lại len lén nhìn nhau. Họ cùng làm việc, cùng kiếm tiền và trải qua hơn 2 tháng bên nhau. Suốt 2 tháng họ sống cạnh nhau, tuy có hơi vất vã nhưng lúc nào cũng cười tươi. Han biết tự kiếm sống, anh ta không còn kiêu ngạo và vui vẻ hơn, tất cả là nhờ Sunye. Cuộc sống của Sunye không còn tẻ nhạt, đó là nhờ Han. Cứ tưởng họ sẽ bên nhau vui vẻ như thế nhưng rồi một ngày kia, như thường lệ Han và Sunye chuẩn bị ra chợ thì một chiếc ôtô màu đen đã cản đầu xe họ. Bước từ trên xe xuống là một người đàn ông đã đứng tuổi trong bộ véctông sang trọng. Ông ta tiến lại gần và đặt tay lên vai Han. - Làm tốt lắm con trai, con đã không làm ta phải thất vọng. Đã đến lúc con có thể trở lại cương vị của mình. Ta tin bây giờ con thừa sức đảm nhận công việc của một tổng giám đốc. Nói rồi ông ta quay sang Sunye: - Ta cám ơn cô, cô bé ạ! Cám ơn cô đã không bỏ rơi con trai ta, cám ơn cô đã chỉ cho nó biết tự kiếm tiền và quý trọng đồng tiền nó kiếm được. Và đây, đây là những gì cô xứng đang được nhận. Vừa nói, ông ta vừa chìa ra một phong bì dày cộm toàn tiền với tiền. Han và cả Sunye đều kịp nhận ra chuyện gì sắp xảy ra. Sunye từ chối phong bì của người đàn ông. Cô quay sang nhìn Han, hai giọt nước trong suốt được cất giữ trong ánh mắt cô sắp rơi ra. Cô nhìn Han và nghẹn ngào: - Anh sẽ quay lại chứ Han? Han im lặng và bước lên xe, anh ta ra đi mà không nói với Sunye một câu nào dù chỉ là một câu. Anh ta để lại tất cả đồ đạc. Han đã trở về với gia đình, anh ta không còn khiến Sunye phải bực mình nữa nhưng chẳng hiểu tại sao Sunye lại đau lòng đến thế. Sunye cảm thấy như ngã quỵ nhưng cô đã không gục ngã, cô vẫn tiếp tục cuộc sống của mình và cố quên sự tồn tại của Han nhưng sao mỗi tối cô bé lại lôi chiếc vali của Han ra và xếp đi xếp lại những bộ quần áo. Thỉnh thoảng cô bé mỉm cươì và đôi khi lại khóc. Sunye biết rằng mình sẽ không sao quên được Han nhưng đâu thể làm gì khác hơn, anh ta đã đi mà không hề nói gì cũng không hề hẹn ngày quay trở lại. Mặc cho nỗi nhớ Han đè nặng trong tâm trí, Sunye nhắm ngiền mắt lại và thiếp đi….!!! ******************* Đồng hồ điểm 9h sáng, Mặt trời đã lên rất sao mà Sunye vẫn chưa thức dậy để bắt đầu một ngày mới. Sunye nhắm mắt như cố giữ lại hình ảnh của ai đó trong giấc mơ. Bỗng Sunye nghe có tiếng động “xột, xoạt” Sunye bừng tỉnh và nhận ra mình đã dậy rất muộn. Nhưng cô không dành nhiều suy nghĩ cho vấn đề ấy. Có cái gì đó đang diễn ra trong nhà Sunye. Một tên trộm, chắc chắn là một tên trộm nào đó đã lẽn vào bếp nhà Sunye bởi vì đói nhân lúc cô còn say ngủ. Sunye tiện tay lấy chiếc gậy thủ sẵn trong tay nhẹ nhàng, len lén đi vào bếp. Sunye đoán không sai, có một tên trộm đã đột nhập vào nhà, nhưng có điều đặc biệt, hắn không giống tên trộm cho lắm. Sunye biết điều đó qua cách ăn mặc của hắn. Nó thật sang trọng! Sunye cố nhìn thật kỹ! Đúng rồi, dáng người ấy, mái tóc ấy sao lại thân thuộc đến lạ lùng. Có cái gì đó làm mũi Sunye cay xé, cô tiến lại gần hơn vừa lúc đó tên kia quay người lại khiến Sunye giật nảy người. Tim Sunye ngừng đập hẳn, cô bé như nín thở và mất hồn khi nhận ra con người đó chính xác là Han. Chiếc gậy trong tay Sunye rơi xuống đất. Tiếng động ấy làm Sunye giật mình, hoàn hồn lại:
- Anh đến để lấy những thứ còn để lại hả?
- Sunye, cho tôi xin lỗi, tôi đã đi mà không nói với Sunye lời nào. Nhưng tôi cố ý làm như thế. Chỉ có thế mới có thể làm cho cả tôi và Sunye nhận ra được giá trị của nhau. 1 tháng qua tôi không ngừng nhớ về Sunye và tôi biết cuộc sống của tôi sẽ không còn ý nghĩa nếu thiếu vắng Sunye. Vì vậy Sunye hãy đi cùng tôi hãy cho tôi cơ hội đễ nói rằng: Sunye, anh yêu em!!!
Một lần nữa Sunye lại đánh rơi hai giọt nước trong suốt mà cô luôn cất giữ ở đôi mắt long lanh, Sunye cảm thấy rất giận Han, nhưng hình như có thứ tình cảm gì đó còn mạnh liệt hơn là nỗi tức giận kia. Không còn kiềm nén được nữa, Sunye chạy nhanh đến, ôm lấy Han khóc nức nỡ. Cô bé cố dùng hết sức của mình siết chặt lấy Han:
- Đừng rời xa em nữa nhé, Han. Một tháng qua, cuộc sống của em thật vô vị khi không còn anh. Em đã cố không nhớ anh nhưng em đã không chiến thắng được trái tim của mình. Em đã yêu anh thật sự rất yêu anh!!!
Dứt lời Sunye đẩy Han ra khỏi người, cô bé lau khô nước mắt và tiếp tục:
- Nhưng em xin lỗi, Han. Em yêu anh và em cũng biết anh yêu em. Nhưng em và anh hoàn toàn là người của 2 thế giới. Em không muốn bố anh nghĩ rằng em gíup anh và yêu anh là vì tiền của ông ta. Em thật sự không cần điều đó và vì thế em xin lỗi em không thể sống với anh.
- Không, Sunye, bố anh không hề nghĩ như thế về em. Chính ông đã giục anh đến tìm em và bảo anh nhất định phải dẫn được em về nhà. Anh nói thật đấy. Anh không thể biết được mình sẽ ra sao nếu cuộc sống thiếu em. Có lẽ nếu em không về với anh, anh sẽ không tìm đến cái chết nhưng chắc chắn anh sẽ không mở cửa trái tim cho bất cứ cô gái nào thậm chí anh có thể từ bỏ công ty để trở thành một người bình thường như em.
Sunye không nói thêm gì nữa. Cô bé khẽ gật đầu và ôm chầm lấy Han. Gian nhà nhỏ lại tràn ngập niềm vui. Ngoài kia nắng đã chói chang, mặt trời dường như chiếu sáng hơn cho ngôi nhà ấm cúng, nơi có 2 người yêu nhau và hạnh phúc bên nhau